Chương 65: Tôi muốn nói với em rằng
Editor: Đông Vân Triều
Phía Bắc đảo hoang. Đá tảng nằm san sát, quái thạch lởm chởm. Chúng trải dài ngổn ngang rồi kết thúc bằng một vách đá dựng đứng, cao gần hai mươi trượng[1] so với mặt nước biển bên dưới.
[1] 1 trượng = 3.33 mét; 20 trượng = 66.6 mét. (theo Wikipedia)
Nếu nhảy xuống từ độ cao này, chỉ riêng trọng lực khổng lồ thôi cũng đã khiến con người ta chết bất đắc kỳ tử, nếu bất hạnh va phải những mũi đá ngầm đâm thẳng từ đáy biển, thì đó chính là đầu rơi máu chảy.
Lý Duy Hoa bước về phía mũi vách đá ấy, y xoay người, giang hai tay ra thật rộng: \”Ngài cảnh sát à, lần này anh có thể thật sự vỗ ngực tự hào nói với người khác rằng: \”Tôi đã đuổi theo Tartaros tới tận chân trời góc bể, cùng đường không lối thoát\” rồi đấy.\”
Y vừa như chế giễu, vừa như đang trần thuật lại hoàn cảnh của mình. Phải biết rằng, biết bao nhiều lần cảnh sát hình sự quốc tế đã suýt bắt được Tartaros, nhưng muôn lần như một, y đều đào thoát được trong gang tấc. Thậm chí có lần y đã bị còng hai tay ngồi phía sau xe cảnh sát, thế mà nửa đường vẫn phá cửa sổ tháo chạy được, làm cảnh sát áp giải y ngất xỉu ở ghế sau chỉ với một bơm kim tiêm chứa thuốc mê.
Ngày đó, Tần Niệm đang ngồi ở ghế lái.
Tartaros, mang nghĩa \”Đại Ngục\” trong thần thoại Hi Lạp, chỉ từ cái tên thôi cũng đủ biết người này cuồng vọng đến mức nào. Tartaros có một ngàn gương mặt, mỗi khi chạy trốn hòa vào dòng người ngoài kia, y lại đổi một khuôn mặt khác, một danh tính khác, cuối cùng mất hút trong biển người, khó tìm tung tích, thẳng đến khi y phạm phải trọng án tiếp theo.
Tần Niệm đuổi bắt Tartaros đã nhiều năm, có thể xưng là hai túc địch không chết không ngừng. Chỉ mình anh mới có khả năng giải mã được những manh mối Tartaros cố ý để lại sau mỗi lần giết người, cũng chỉ anh mới có thể tóm y. Tartaros chỉ có hai lần sa lưới, đều do Tần Niệm ra tay, tiếc rằng cuối cùng y đều chạy thoát.
Nhiều năm đối chọi quyết liệt là thế, cả hai đều không hay biết khuôn mặt và danh tính thật sự của đối phương. Thân là cảnh sát hình sự quốc tế, cách một khoảng thời gian Tần Niệm lại đổi một thân phận khác, khi chấp hành nhiệm vụ cũng ngụy trang, thay đổi các đường nét ngũ quan một chút, khiến Lý Duy Hoa chỉ biết đối thủ của y là người Trung Quốc, mang danh \”Liệp Ưng\”.
Sắc bén như ưng, quả đúng là thế. Từ xưa đến nay, một Lý Duy Hoa luôn đùa giỡn FBI như mèo vờn chuột xoay vòng vòng, lần đầu tiên nổi lên hứng thú với vị cảnh sát Trung Quốc vừa tìm tới cửa kia.
Tần Niệm chỉ biết Tartaros là Hoa kiều, không ít lần anh đã từng mường tượng về bức ảnh dán hồ sơ phạm tội của Tartaros: một người đàn ông cao lớn điển trai, tàn nhẫn cay nghiệt, mà chưa từng nghĩ sẽ là một cậu con lai xinh đẹp tinh tế, lần đầu gặp nhau y cười tươi tắn biết bao, nhưng đảo mắt y có thể độc ác sát hại ba người liên tiếp.
Họ chẳng hay biết chút gì về đối phương, không tên họ, không dung mạo, không quá khứ. Nhưng họ lại là người hiểu rõ người còn lại nhất.