Anh Quạ Đen nói, \”Không muốn\” chính là linh hồn của tôi!
—
Sau một hồi trắc trở, cuối cùng ba người trong \”phòng bệnh nhân\” cũng tạm thời về chung chiến tuyến.
Bầu không khí trong \”phòng bà mẹ trẻ em\” trên tầng hai thì hòa thuận hơn nhiều. Bởi vì cả \”quả sữa mập\” lẫn \”quả cái giống\” đều đã quen với cuộc sống bị nuôi nhốt. So với ở trong thùng xe tải xóc lên xóc xuống, căn phòng nhỏ hẹp này còn khiến bọn họ vững lòng hơn.
Dâu Tây nhận thức ăn mà Zoe đưa tới, đứng sát cửa nghe ngóng, cái yên tĩnh ở nơi này làm nó hơi phấp phỏng.
Tầng hai không được hưởng đãi ngộ set ăn riêng xa xỉ như tầng một nhưng vẫn rất đàng hoàng, ít nhất cũng có thịt có sữa.
Thức ăn ở phòng của Dâu Tây là do Zoe đích thân bưng đến. Zoe đánh giá Dâu Tây một lát, rất đỗi trìu mến cúi người lau mặt cho con bé, còn lặng lẽ dúi kẹo vào tay nó và thì thầm dặn nó đừng nói với ai.
Dâu Tây không những không cảm ơn mà còn sợ chết khiếp. Nó siết chặt chiếc túi nhỏ từng đựng bánh quy trong tay, dồn hết sức lực mới ghim được mình ở nguyên tại chỗ. Trước khi tách nhóm, Quạ Đen đã nhờ Tháng Năm gửi nó vài câu.
Câu đầu tiên người anh dạy nó chính là \”Phải coi chừng người lén thiên vị nhóc\”.
Zoe không để tâm đến vẻ sợ sệt của Dâu Tây. Đám quả cái giống ở tầng này đều cúm rúm như chim sợ cành cong, thái độ của nó cũng không phải là đặc biệt. Có điều khi quay người sắc mặt cô ta lập tức lạnh đi. Xem ra con nhỏ đầu nấm này chỉ được cái xinh xắn chứ người cứ ngơ ngơ, chắc chắn không đắt hàng bằng đứa tóc bím.
Chờ đến khi Zoe xuống lầu, Dâu Tây mới thở phào nhẹ nhõm, đặt hộp thức ăn xuống trước mặt Bá Tước rồi khép nép ngồi cạnh.
Bá Tước chỉ liếc nó một cái thờ ơ rồi lại nhìn đăm đăm ra cửa sổ. Dâu Tây để ý thấy nơi ả nhìn là một khu nhà nhỏ ở một đầu khác của con đường dài.
Trên con đường này, chỉ có nhà Trắng mà tiểu đội Mồi Lửa Thần Thánh đang ở và khu nhà kia là không có những hình vẽ nguệch ngoạc. Như \”một núi không có hai hổ\”, hai bên chia nhau ở tít hai đầu đường.
Nhà Trắng có ba tầng, nằm ở ngay cạnh mặt đường. Khu nhà kia lại toàn là nhà trệt, tường vây còn cao hơn nhà. Cả quần thể kiến trúc náu mình dưới những bóng cổ thụ sum sê trong sân, tạo cảm giác ngăn cách đặc biệt với toàn bộ phần còn lại của Trạm Nghỉ.
\”Đó là địa bàn của Thần Bí.\” Bá Tước bỗng lên tiếng: \”Danh tiếng của Thần Bí không vẻ vang gì, bởi vì Thần Thánh dùng tín ngưỡng và giới luật để tự răn mình, còn Thần Bí chỉ tuân theo nguyên tắc \”Cứ làm bất cứ điều gì mà trái tim mách bảo.\”
Tính tình Dâu Tây không nóng nảy như Hoa Nhài, cũng không hùng hổ hỏi cả lô cả lốc, nhưng nó lại rất giỏi lắng nghe.
\”Lúc trước ta quên rất nhiều chuyện, đến đây mới dần dần nhớ lại vài thứ, chưa kịp nói cho Quạ Đen, mi thay ta chuyển lời.\” Bá Tước quay lại nói với Dâu Tây: \”Tình hình ở châu Thiên Yết thế nào ta không rõ, nhưng các khu của châu Ma Kết chắc là đều có trạm nghỉ và thị trấn của con người. Theo ta biết, trừ một số trạm nghỉ cỡ nhỏ thì những nơi như vậy thường rải rác trong núi rừng hoang vắng. Thị trấn được dựng nên bằng tạo vật có khả năng gấp nếp không gian của Thợ Thủ Công, chỉ ẩn đi chứ không phải không tồn tại, vẫn phải tiêu hao tài nguyên, tập trung quá đông người dễ bị phát hiện, nên mới tồn tại dưới hình thức những thị trấn nhỏ.\”