Các yêu quái nhà quê bị cưỡng ép lưu lại trong cung điện của Nộ đại vương, bị bức tiến hành đủ loại thẩm hạch khảo thí.
Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh cũng không biết rốt cuộc phải làm gì, tóm lại cứ cầm tờ giấy chú thích màu lam nhạt thần sứ phát cho họ xông pha trong cung điện, tới các bộ môn đề mục rườm rà chịu khảo hạch.
Chẳng qua yêu quái nhà quê đều cảm thấy cái này rất thú vị, cho nên rất phối hợp, thẩm hạch tới nửa đêm, thần sứ còn phát cơm khuya cho họ__ một loại màn thầu ngọt và một ly sữa, đám nhà quê ngồi xếp hàng ở góc tường, cắn màn thầu uống sữa, sau đó lau miệng tiếp tục chịu kiểm tra.
Rất nhanh, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đã đứng ở phân bộ kiểm tra mắt, chỉ thấy thần sứ đứng ở trên đầu buông một tấm biển đá hình chữ nhật, bên trên khắc một vài ký hiệu phương hướng lên xuống trái phải, bảo yêu quái bị thẩm hạch đứng ở chỗ xa phân biệt.
Có vài yêu quái nhà quê đã bắt đầu co giật bắp chân, run run rẩy rẩy. Còn có yêu quái đem thứ trên biển đá cõng xuống trước.
Cuối cùng, trải qua một đêm tuyển chọn căng thẳng, cuối cùng chọn ra được bốn đại tinh linh vương phân biệt đại biểu phong thủy địa hỏa. Các yêu quái nhà quê cuối cùng tập trung ở trung đình, đợi thần sứ công bố tin tức thống nhất.
Lúc này tâm tình của mọi người, lại trở nên khẩn trương giống như tú tài đợi phát bảng.
Thủ lĩnh sứ thần vẫn đứng ở chỗ cao nhất, thanh thanh cổ họng đọc: \”Hiện tại tuyên đọc kết quả tuyển chọn, địa tinh linh vương của sáng thế tinh linh vương là__ Huynh Hạ Tử, di? Đây là tên kiểu gì?
Lúc này chỉ thấy lão hùng bạn rượu của Lãnh Thanh Thanh cao hứng kêu ngao ngao, giơ móng hùng lên hưng phấn nói: \”Là ta là ta!! Ta tên Hùng Hạt Tử!! Không phải Huynh Hạ Tử!! Ô ye Ta làm tinh linh vương rồi có thể thu hối lộ uống rượu rồi \”
Thần sứ bĩu môi, lộ ra ánh mắt khinh thường, tiếp tục tuyên đọc: \”Hỏa chi tinh linh vương là Bạch Đế Áo, phong chi tinh linh vương là Lãnh Tịnh, thủy chi tinh linh vương là Lãnh Thanh Thanh.\”
\”Là ta là ta ta chính là bạch điêu \” Bạch Điêu hưng phấn lao lên trước, nó cuối cùng cũng có chỗ xuất đầu rồi! Hai mắt nó hàm lệ bước lên bệ cao, ôm đuôi mình nước mắt doanh tròng nói: \”Ta muốn cảm tạ cha nương ta, cảm tạ các vị thân bằng hảo hữu của ta, cảm tạ các vị thần sứ, đặc biệt cảm tạ chủ nhân đã bồi dưỡng ta ___ thiếu đông gia Lãnh Tịnh và lão gia Lãnh Thanh Thanh, là bọn họ khiến ta từ một sủng vật đi theo giang hồ kiều kiều nữ biến thành một con điêu chính nghĩa có nhiệt tình có tình yêu, trên cương vị này từ nay về sau, ta nhất định sẽ phát dương tinh thần phấn đấu không sợ chết không sợ khổ, tiến một bước…\” Bạch Điêu huyên thuyên không dứt.
\”Ta cũng muốn phát biểu đoạt giải!\” Lãnh Thanh Thanh giơ tay.
\”Thật vô vị.\” Lãnh Tịnh thờ ơ.
Khi chúng yêu quái đang hoan hô ầm ĩ, cung điện đột nhiên chấn động kịch liệt. Các yêu quái nhà quê đều bị dọa không dám loạn động, vì địa chấn có nghĩa Nộ đại vương phát giận!
Một thanh âm thấp trầm từ bốn phương tám hướng truyền tới:
\”Dẫn bốn người đó vào chủ thính của thần!!\”
…………..
Chủ thính của thần, là đại điện mênh mông so với cái trước còn huy hoàng gấp bội.
Lão hùng, Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Tịnh, Bạch Điêu bốn người được thần sứ dẫn vào xong, đại môn lập tức đóng chặt, lưu lại bọn họ trong đại điện rộng lớn tới mức hơi đáng sợ.
\”Những tinh linh cấp thấp các ngươi, lại gần cho ta nhìn xem.\” Trên chủ tọa bên trong cùng, một thân ảnh cao to vạm vỡ nói.
Bốn người chậm rãi lại gần, cuối cùng nhìn rõ được người ngồi trên bảo tọa đó, là một lão giả uy nghiêm mặc trường bào màu lam, lão giả này dung mạo kỳ lạ, nhìn tướng mạo không giống như thần tộc ở thiên đình.
Chẳng qua thái độ của lão giả cũng coi như dứt khoát, tuy biểu tình của ông nghiêm túc, nhưng nói thẳng: \”Ta vốn là một trong những thần vương của thiên đình tây phương, sau đó thiên đình trung ương bị hỗn đục mê hoặc, thế là ta đóng chặt kết giới, tự lập môn hộ. Nhưng gần đây thiên đình trung ương hồi phục bình thường, đem thiên giới tây phương ta khổ tâm xây dựng toàn bộ sung công, vì thế ta dự định lại sáng nghiệp lần nữa, tại nơi này lập một môn hộ khác, chọn các ngươi tới, chính là vì để các ngươi cùng ta thương nghị đại sự sáng thế!\”
Bốn con nhà quê gật đầu như khúc gỗ, nghe mà không hiểu.
\”Cho nên động tác nhanh nhẹn chút cho ta! Hiện tại tiến lên nghe phong!!\” Vị thần vương này tựa hồ tính tình cũng không tốt lắm, làm chuyện gì cũng căm hận lề mề lâu la.
Hắn cầm thần trượng ra, gõ lên đầu hắc hùng một cái nói: \”Ngươi! Địa tinh linh vương, đại thần sứ chi hùng Bạch Liệt!\”
\”Ô…\” Hắc hùng xoa cục u trên đầu không dám lên tiếng.
Sau đó gõ lên đầu Bạch Điêu một cái: \”Ngươi! Hỏa tinh linh vương, đại thần sứ chi điêu Phi Nhĩ!!\”
\”Ách…\” Bạch Điêu không hiểu gì nổ đom đóm mắt.
\”Ngươi!\” Thần vương gõ lên đầu Lãnh Thanh Thanh một cái: \”Ngươi! Thủy tinh linh vương, đại thần sứ chi xà Gia Lạc.\”
\”Xà Gia Lạc…\” Lãnh Thanh Thanh rất không vừa lòng.
Cuối cùng thần vương chỉ Lãnh Tịnh nói: \”Ngươi! Phong tinh linh vương, đại thần sứ chi long Tây Hoa.\”
\”…\” Lãnh Tịnh trầm mặc.
Cuối cùng phong xong rồi, thần vương dùng quyền trượng chỉ đại môn ánh sáng nói: \”Các hài tử! Để chúng ta dùng đôi tay này sáng tạo tân thế giới!!\”
Bốn con nhà quê hoang mang lắc đầu.