[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 93 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 93

Đại bạch xà bị bạch long kéo lên trời, nhưng vẫn không buông tha, vừa cắn vừa quấn bạch long, cuối cùng há to cái miệng đỏ máu, cắn lên đầu sửu tiểu xà. Sửu tiểu xà bị che mất tầm nhìn, lại đang bay tốc độ cao, nhất thời không nhìn được phía trước, cuối cùng tông đầu vào một tiên sơn, khiến tòa tiên sơn đang tốt lành hóa thành cát bụi.

Bạch long tông tới váng đầu ngoắc ngoắc đầu, mới phát hiện bạch xà từ trạng thái điên cuồng chạy vừa rồi đã biến thành trạng thái quấn chết, một bộ hung ác nhìn hắn, hai mắt đỏ máu, làm sao cũng không nguyện thả hắn ra.

Bạch long cũng đồng dạng hung ác nói với nó: \”Mau xuống!\”

\”Không muốn! Hài tử của ta đã chết rồi! Ta phải cắn chết ngươi!\” Đại bạch xà đầu óc hỗn loạn dùng khẩu khí cực độ căm hận nói.

Sửu tiểu xà chỉ đành nói: \”Ta là lừa ngươi, ngươi căn bản không có hài tử, bị móc ra đó chỉ là một đạo cụ giả mà thôi.\”

\”Ta không tin!! Các ngươi đều lừa ta!!! Ta biết ngươi là ai!! Ngươi là Lãnh Tịnh biến thành!!!!\” Đại bạch xà cắn lên cổ bạch long, nghiến răng nghiến lợi nói: \”Ngươi lừa ta!! Ngươi lừa ta!!! Ngươi lừa ta!!!! Ta hận ngươi!!! Hận ngươi!!! Ngươi rõ ràng là quái vật, còn muốn biến ta thành quái vật!!!! Hận ngươi!!! Hận ngươi!!!\”

\”Ngươi vốn chính là quái vật.\” Lãnh Tịnh nói.

\”Ta mới không phải quái vật!! Ta là Bạch Thiếu Khanh!! Là đương triều tể tướng!! Ta vốn sống rất yên bình, đều tại ngươi!!! Đều do ngươi tới!!! Tất cả đều không còn!!! Ta hận ngươi!!!\” Bạch xà vừa khóc vừa cắn.

Sửu tiểu xà hết nói, nửa ngày mới đáp: \”Dựa vào pháp lực của ngươi, ngươi cắn ta một vạn năm cũng không cắn được.\”

\”Vậy ta liền cắn ngươi quấn ngươi một vạn năm! Ta hận ngươi!!\” Cho dù răng của bạch xà bị trượt trên lớp vảy lưng của Lãnh Tịnh, nó vẫn nỗ lực cắn hoài cắn mãi, cứ thế, răng của nó sớm muộn cũng bị vảy của Lãnh Tịnh làm rụng hết.

Bạch long thở dài, đưa một móng vuốt tới cạnh miệng nó nói: \”Chỗ này ít vảy, dễ cắn, ngươi cắn chỗ này đi.\”

\”Ừ!\” Đại bạch xà nghe theo quay đầu cắn, lập tức cảm thấy vuốt rồng dễ cắn hơn vảy rồng, liền há mỏ cắn chặt.

Bạch long mặc nó cắn, qua một lúc, bạch xà cảm thấy trong miệng dần trào lên vị máu tanh, nghẹn tới mức nó không khỏi há miệng. Nhìn kỹ, thì ra mặt trên vuốt rồng đã bị nó cắn ra một dấu răng thật sâu, đang chảy máu ra ngoài.

\”Phi phi! Khụ khụ!\” Bạch xà bị máu nghẹn trong miệng ho khan. Sửu tiểu xà nói với y: \”Phía dưới chính là thiên hồ, ngươi xuống khỏi người ta trước, súc miệng, lát nữa lại lên quấn ta là được.\”

Đầu óc bạch xà vì say rượu nên cũng không rõ ràng lắm, mơ hồ gật đầu, thật sự buông lỏng người.

Bạch long vội ném nó vào trong thiên hồ.

………………….

Đại bạch xà trầm mình trong nước lạnh lẽo cuối cùng nổi lên mặt hồ ngủ. Lãnh Tịnh thở phào, biến về nhân hình, mà cánh tay phải của hắn toàn là máu tươi___ Đó chính là bị đại bạch xà cắn. Chẳng qua hắn một chút cũng không để ý, chỉ dùng nước hồ lau sạch vết máu, gối đầu nằm trong lùm cỏ bên hồ, nhìn trời xanh mây trắng, đợi đại bạch xà tỉnh lại.

Vừa rồi một trận lao bừa, hắn cũng không biết hiện tại rốt cuộc đang ở góc nào của thiên giới, chỉ là nơi này tựa hồ không có phù hoa giả tạo như ở giữa thiên đình, ngược lại trống trải tĩnh lặng, không khí trong lành, khiến người thoải mái.

Lãnh Tịnh thoải mái ngủ một giấc, hắn đột nhiên nhớ tới cuộc sống quá khứ, lúc đó hắn và Lãnh Thanh Thanh cùng vô ưu vô lo sống trong núi, không có những ân oán vướng mắc nhiễu loạn này, cùng một đám nhà quê trải qua cuộc sống không phiền não.

Lúc đó, Lãnh Thanh Thanh ép được một vò dịch quả, làm bánh cho sửu tiểu xà chưa trưởng thành ăn, sửu tiểu xà rất cao hứng, mong mỏi ăn bánh. Sau đó Lãnh Thanh Thanh chia bánh cho các yêu quái quê mùa trong cốc, mọi người đều ăn thật vui vẻ, vây quanh bờ hồ nhóm lửa, mang các loại điểm tâm tới, nói chuyện bát quái và tự vui tự đùa trải qua ngày lễ tùy ý đặt.

Có tiểu yêu không hiểu chuyện, sẽ chỉ lên sừng rồng nho nhỏ trên đầu sửu tiểu xà nói: \”Sửu xà tử! Sửu xà tử!\” Sau đó Lãnh Thanh Thanh sẽ rất tức giận cầm chày cán bột đi giáo huấn những gia hỏa đó.

Lãnh Tịnh trong mộng nhớ lại chuyện ngày trước, đột nhiên thở dài, hiện tại sơn cốc đó đã không còn tồn tại nữa.

Ngay cả Lãnh Thanh Thanh cũng không nhận ra hắn, hắn cảm thấy rất cô đơn.

Sửu tiểu xà hít hít mũi, vươn tay lau mặt.

Có lẽ, đã đến lúc hắn rời khỏi cha tự mình sinh sống rồi.

Hắn đã rất cường đại rồi, cường đợi tới mức không cần theo sau mông Lãnh Thanh Thanh gọi \’cha\’, cường đại tới mức không cần Lãnh Thanh Thanh giặt y phục cho hắn, cường đại tới mức có thể không cần trông mong ngồi đợi Lãnh Thanh Thanh làm cơm cho hắn ăn, cường đại tới mức hắn đã không cần nhà nữa.

Cứ thế, chia tay với Lãnh Thanh Thanh đi.

Sau đó câu chuyện sửu tiểu xà sẽ kết thúc như vậy.

Mọi người đều là cô độc.

\”Ngươi đang khóc sao? Cắn đau ngươi hả?\” Đại bạch xà từ trong nước thậm thà thậm thụt thò đầu ra, nhìn Lãnh Tịnh trên bờ, nó đã tỉnh rượu rồi, nhưng những gì xảy ra khi say rượu, nó vẫn loáng thoáng nhớ được, vốn vô cùng tức giận bản thân đã biến thành quái vật, nhưng cỗ nộ hỏa đó khi thấy Lãnh Tịnh thất vọng xong liền không biết tiêu thất đi đâu rồi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.