[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 88 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 88

Lãnh Tịnh đem toàn bộ trang bị hoài thai về. Lúc này, thái tử Tinh và Bạch thừa tướng đều trọ lại khách *** chuyên dụng. Lãnh Tịnh có đãi ngộ tốt hơn, có phòng riêng.

Hắn từ cửa sổ đi vào phòng xong, kiểm tra cửa nẻo, khóa trái, rồi bắt đầu thử nghiệm bộ trang bị hoài thai.

Từ trong rương đặc chế, hắn chọn miếng lót bụng tháng thứ tư, dán lên da bụng, quả nhiên dung làm một thể với màu da, nhìn không ra sơ hở nào, ngay cả cái rốn cũng tạo hệt như thật, chẳng qua Lãnh Tịnh vốn không có rốn, Bạch thừa tướng cũng không có rốn.

Tiếp theo, hắn đeo vòng tay thai khí lên, sờ sờ da bụng nhô ra, cảm thấy có chút vui.

Thế là đi ngủ.

Ngày hôm sau, khi trời còn mông lung, Bạch thừa tướng tâm sự trùng trùng liền đi mời đại phu theo cùng tới bắt mạch cho Lãnh Tịnh.

Vị lão lang trung đó là thống lãnh ngự y đã về hưu của thái y viện, có mỹ danh thần y, hắn vuốt râu, ấn ngón tay lên cổ tay như bạch ngọc của Lãnh Tịnh, bắt đầu nhắm mắt bắt mạch.

Rất lâu, lão thái y lộ ra biểu tình không thể tin, sau đó mở to mắt tiếp tục bắt mạch.

Cuối cùng sắc mặt ông trở nên ngưng trọng, hỏi Lãnh Tịnh: \”Công tử gần đây có cảm giác gì?\”

\”Thường xuyên buồn nôn muốn ói, muốn ăn đồ chua.\” Lãnh Tịnh nói.

Lão thái y lại kiểm tra lưỡi hắn, cuối cùng kéo Bạch thừa tướng sang một bên, thần bí nói: \”Người vị công tử này thế nhưng lại có hỉ mạch, có dấu hiệu hoài thai.\”

Bạch thừa tướng lập tức như bị sét đánh, thất hồn lạc phách lảo đảo đi ra.

Mà Lãnh Tịnh sau khi bọn họ đi vui tới vỗ gối, thực sự quá vui.

Thế là, sau khi mọi người đều đi, Lãnh Tịnh mở rương ra, lại đổi sang miếng lót bụng lớn hơn một cỡ, như vậy phần bụng nhô ra càng thêm rõ ràng. Xem ra sửu tiểu xà quả thật chơi tới nghiện rồi.

…………….

Khi sửu tiểu xà đang rất đắc ý thực thi kế hoạch dựng phu của mình, Bạch thừa tướng mỗi ngày đều trôi qua trong ăn ngủ bất an. Y không biết nên làm sao đối diện với vị hôn thê trong nhà mình, càng không biết phải làm sao để nói với Lãnh công tử thật ra hắn đang mang hài tử của mình.

Nhưng cứ thế chậm chạp từng ngày, nếu còn che giấu chân tướng hiển nhiên không phải là kế lâu dài, y đã chú ý thấy bụng của Lãnh công tử rõ ràng lớn hơn từng ngày.

Thế là, khi sắp về tới kinh thành, Bạch thừa tướng chủ động đi tìm Lãnh Tịnh nói thật.

Đó là một buổi chiều gió mát đẹp trời, thái tử Tinh đã về kinh thành trước. Lãnh Tịnh một mình ngồi trong viện lạc khách *** sưởi nắng, cả khách *** sớm dã bị nhân mã của thái tử bao hạ.

Bạch thừa tướng lén lút thần bí đi tới trước mặt Lãnh Tịnh, phát hiện bụng của hắn đã nhô lên cao cao.

Thế là y hạ quyết tâm, cuối cùng đứng ra, gọi một tiếng: \”Lãnh công tử.\”

\”Bạch đại nhân, chuyện gì?\” Lãnh Tịnh đang xem sách quay đầu qua, vẻ mặt thuần lương vô tội.

Vẻ mặt vô tội đó đâm sâu vào lòng Bạch thừa tướng, y rụt rè bước qua, ấp úng nửa ngày, cuối cùng dùng giọng rất thấp nói: \”Lãnh công tử, ngươi có phải cảm thấy gần đây thân thể có chút kỳ quái, bụng ngươi to lên từng ngày…\”

Lãnh Tịnh nhàn nhạt cười, gật đầu nói: \”Không có gì, có lẽ là bệnh cũ phát tác.\”

Bạch thừa tướng lắc đầu: \”Không phải không phải! Thật ra… thật ra… thật ra ngươi mang hài tử của ta!!!!\”

Sách trên tay Lãnh công tử rớt xuống, tiếp theo hắn mang vẻ mặt bi hỉ đan xen nói: \”Kỳ thật ta sớm đã biết, ta chỉ là không muốn ngươi khổ sở, nghĩ cứ thế yên lặng ly khai, không ngờ ngươi vẫn là…\”

\”Ta sẽ chịu trách nhiệm! Xin ngươi tin tưởng ta!\” Bạch thừa tướng nắm tay hắn, \”Ta sẽ lấy ngươi vào cửa! Sau đó đối xử tốt với ngươi và hài tử của chúng ta, ta sẽ đối tốt với ngươi cả đời, phụ trách cả đời!\”

\”Vậy ngươi có nhớ ra ta là ai không?\” Lãnh Tịnh hỏi.

\”Ngươi là Lãnh công tử, chuyện tối hôm đó ta… ta rất xin lỗi…\” Bạch thừa tướng xem ra vẫn chưa thông suốt sự thật y là bạch xà.

Lãnh Tịnh = =, xem ra mình còn chưa khiến y chân chính yêu mình. Hiện tại trong lòng Lãnh Thanh Thanh, chỉ có ý thức chịu trách nhiệm mà thôi.

Thở dài thườn thượt, Lãnh Tịnh chỉ đành nói: \”Thiếu Khanh, ta nguyện ý từ nay về sau cùng ngươi song túc song phi, chỉ là, trong lòng ngươi nhất định chỉ có thể có mình ta.\”

Bạch thừa tướng gật đầu, nhưng có thể nhìn ra y vẫn chưa chân chính động tình.

Tối đó, cơm nước và sinh hoạt của Lãnh Tịnh cứ thế tăng gấp mười lần, ăn toàn là sơn hào hải vị thuốc bổ, dùng toàn là canh dược điều dưỡng an thai, còn có nha hoàn hiểu việc ở cữ chuyên tới xoa bóp cho hắn. Đương nhiên tất cả đều tiêu tiền của thái tử.

Thế là Lãnh Tịnh lại gia tăng thêm công năng thai động trên túi lót bụng. Yên tâm \”dưỡng thai\”.

……………………….

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.