[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 85.2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 85.2

\”Ô ô ô ô… lão gia… thiếu đông gia… các ngươi trên trời có linh…\” Bạch Điêu trong khúc rừng cách đó mấy dặm cằm bài vị ra khóc lóc tế bái.

Sắc trời dần tối, Độc Xà trại trên đỉnh núi bắt đầu cuồng hoan.

Nói tới trại chủ này, xuất thân của hắn tương đối không tồi, trại chủ năm nay vừa tròn hai mươi bốn, là độc tử của Tĩnh vương đương triều, kế nghiệp danh môn chính phái, nhưng hắn lại cứ không nguyện ý làm tiểu vương gia, mà thích lên làm sơn tặc, cuộc sống muốn gì làm nấy cướp bóc, tầm hoan hưởng lạc trong núi, so với làm vương gia quy củ rườm rà ở nhà thì thoải mái hơn nhiều.

Nói tới làm vương gia, hắn liền nghĩ tới lão đầu ngày ngày lải nhải trong nhà: \”Vương gia phải như Hiên Viên Nguyệt! Ngươi nhìn Hiên Viên Nguyệt của Hiên Viên hoàng triều mà coi! Văn thư võ công, kinh thương dẫn quân cái nào cũng là xuất thế kỳ tài! Đương triều, giang hồ thế lực thật lớn! Ngươi xem ngươi… càm ràm càm ràm càm ràm càm ràm….\”

Nhớ lại, toàn là mấy lời thuyết giáo của những trưởng bối đó, trại chủ bất giác nhíu mày lên, quyết định phải hưởng lạc, quên hết những chuyện không vui.

Thế là hắn ngồi tren ghế da hổ gác chéo chân, gọi thủ hạ đem chiến lợi phẩm lớn nhất hôm nay là Lãnh Tịnh lên đây.

Mà lúc này, Lãnh Tịnh cùng Lãnh Thanh Thanh, Tiểu Tinh bị nhốt trong địa lao âm u, đang nói chuyện phiếm.

\”Này, tiểu tử, thân sinh phụ mẫu của ngươi là ai?\” Hai tay Lãnh Tịnh bị trói trên hai tay vịn xe lăn, nhưng không cản trở hắn chuyện phiếm.

\”Liên quan ngươi? Bớt lo chuyện người đi, ngươi rốt cuộc lai lịch thế nào?\” Tiêu Tinh hung thần ác sát nói, hắn bị cột chân tay, chỉ có thể ngồi dưới đất.

\”Ta tên Lãnh Tịnh, người giang hồ xưng tụng Việt Thiên công tử.\” Lãnh Tịnh nói.

\”Đáng chết! Thế nhưng lại trùng tên với tiểu gia ta, thật là xúi quẩy!\” Tiểu Tinh tức giận, quai hàm tức tới phồng lên.

Cảm thấy xúi quẩy phải là ta mới đúng đi. Lãnh Tịnh không vui nghĩ.

\”Này, ta nói này tên què, ngươi nhàn nhã thong dong như thế, có nghĩ được cách trốn thoát nào không?\” Tiểu Tinh cuối cùng chịu bắt chuyện với Lãnh Tịnh trước.

Lãnh Tịnh ra vẻ bất đắc dĩ: \”Ta không thể cử động, ngay cả người bình thường cũng không bằng, ngươi còn hỏi ta có biện pháp gì.\”

\”Hừ, đã biết hỏi ngươi cũng vô dụng mà. Cha thật phiền phức, nhặt một đại phiền phức về.\” Tiểu Tinh nói rồi nhích qua cạnh tường, dùng tay mò được một cục đá, bắt đầu cọ dây thừng.

\”Vô dụng thôi, các ngươi chạy không thoát.\” Trong tù phòng cách vách có một lão đầu nói. Lão đầu này bẩn thỉu, râu tóc mọc dài, gần như bết làm một với cỏ khô, tới mức ba người lúc này mới phát hiện có sinh vật nhếch nhác này tồn tại.

\”Ngươi là ai?\” Ba người hỏi.

\”Ta là một đại phu, bị nhốt ở đây đã ba năm rồi.\” Lão đầu nói, \”Các ngươi không biết sao, trại chủ ở đây còn được gọi là lột da trại chủ.\”

\”Cái gì là lột da trại chủ?\” Tiểu Tinh nghe tên này liền cảm thấy buồn nôn.

Lão đầu thở dài nói: \”Trại chủ này tới Lạc Hoa sơn năm năm, có thể nói là hại khổ các bách tính gần đây, nhưng vì lai lịch của hắn quá lớn, không ai có thể trị được hắn. Sau đó bách tính không thể không cầu trợ hiệp khách trên giang hồ.

Ba năm trước, có một đại hiệp nghĩa dũng chịu bách tính phó thác tới chế phục ma đầu này, nhưng trại chủ này võ công cao cường, cuối cùng bắt được đại hiệp, vì trại chủ đó thấy đại hiệp tướng mạo tuấn mỹ, liền đem hắn… haizzz… tóm lại là vị đại hiệp đó chịu giày vò trăm bề, cuối cùng thà chết bất khuất, bị giày vò không ra hình người, trại chủ cuối cùng mất hứng thú với hắn, liền giết chết hắn, còn lột da hắn xuống…\”

\”Oa! Đừng nói nữa, khủng bố muốn chết!!\” Tiểu Tinh oa oa kêu lên.

Nhưng khi hắn kêu xong, lại phát hiện tình huống kỳ quái__ Lãnh Tịnh và Bạch thừa tướng thế nhưng đều mắt thẳng chăm chăm nghe lão đầu kể tiếp, thần tình giống nhau y hệt. [Vì hai phụ tử đã trải qua nhiều sa trường quái dị mà…]

Thế là Tiểu Tinh khổ mặt tiếp tục lắng nghe.

Lão đầu tiếp tục nói: \”Từ đó về sau, trại chủ đối với chuyện bắt mỹ nam tử tiền gian hậu sát rồi lột da càng lúc càng si mê, thậm chí tới mức độ lột da sống, haizz, ta là đại phu bị hắn bắt tới đây, chuyên trị liệu cho những nam tử bị lăng nhục đó, đợi khi bọn họ không được nữa rồi, chính là lúc bị lột da! Nhìn bộ dáng các ngươi, tính ra cũng sẽ bị… ta nói rõ với các ngươi trước, các ngươi nhân sớm tự tận tốt hơn…\”

\”Chúng ta mới không cần tự tận! Chúng ta muốn chạy trốn!\” Bạch thừa tướng nghe xong, liền kiên định ý niệm cầu sinh.

Lão đầu lắc lắc đầu: \”Mỗi người trẻ tuổi bị nhốt vào đây đều nói thế… haizz. Các ngươi chạy không thoát đâu, biết tại sao nơi này không có người trông coi không? Chính là vì bên ngoài sơn trại này là mê hồn trận, không có sự cho phép của trại chủ, ai cũng không chạy thoát.

\”Trận pháp thì tính là gì?\” Tiểu Tinh tuổi trẻ khí thịnh, lúc nói chuyện, hắn đã kéo đứt dây thừng, sau đó cởi trói cho Bạch thừa tướng và Lãnh Tịnh.

\”Hy vọng các ngươi vận khí tốt. Haizz, lại nhiều thêm vài vong hồn vô tội.\” Lão đầu thở dài, quay mặt vào vách nằm xuống.

Thế là ba người bắt đầu tính kế chạy trốn, Tiểu Tinh quyết định dùng kế lừa gạt lừa bọn ngục tốt vào, sau đó đánh ngất ngục tốt chạy đi. Vì thế bảo Lãnh Tịnh thoát thượng y đi, nằm dưới đất sắc dụ.

\”Thật là chủ ý tự đại.\” Lãnh Tịnh = =.

Nhưng vì không để lộ giấu vết, vẫn phải nằm sắp trên mặt đất được trải ngoại y của Bạch thừa tướng, giả chết.

\”Người mau tới a! Không được rồi!\” Tiểu Tinh bắt đầu hét lớn.

Lão đầu ngồi trong ngục đó, cũng quay đầu lại xem náo nhiệt.

Quả nhiên rất nhanh cửa lao đã bị mở ra, ngục tốt đi vào, chỉ thấy có người nằm ngang trên đất, tóc xõa tung, thân trên xích lõa, sau đó ngục tốt hét lớn một tiếng: \”Quỷ a \” Thế nhưng bị dọa chạy đi.

Thì ra mọi người đều sợ oan hồn của những thanh niên bị lột da a.

Tiểu Tinh = =.

Tuy kết quả cuối cùng cũng như hắn mong muốn, nhưng dù sao mục đích đã đạt được, thế là Lãnh Tịnh mặc xong y phục, được Bạch thừa tướng dìu lên xe lăn, chuẩn bị bỏ trốn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.