Sau tiếng cạch khi cửa đóng lại, ánh mắt thiếu niên chuyển sang kinh hoảng: \”Ngươi đừng qua đây!!!\”
Mà Hàn Vũ chỉ cởi trói cho hắn, nói: \”Ngươi đừng sợ, ta chỉ muốn nói chuyện với ngươi.\”
\”Đừng qua đây!\” Thiếu niên lấy gối ném Hàn Vũ.
\”Ta sẽ không tổn thương ngươi.\” Hàn Vũ ngồi bên giường.
\”Ngươi cút đi!\” Thiếu niên nỗ lực leo lên xe lăn, sau đó đẩy tới nhà vệ sinh.
Hàn Vũ thành thật đợi ở ngoài, một khắc sau, hắn không chịu được đi tới gõ cửa. Nhưng không có phản ứng. Hàn Vũ lo lắng mở cửa, chỉ thấy xe lăn ngã một bên, cửa sổ mở to. Hàn Vũ vội nhìn xuống dưới, chỉ thấy trên đường lớn, một bóng người ngã ở đó, mà một chiếc xe hơi lại dừng ngay đó, chủ xe la to: \”Tông người rồi!! A a!\”
Thiếu niên đó rõ ràng bị xe tông phải, được đưa lên xe cấp cứu.
Hàn Vũ do dự mình có cần đến bệnh viện xem hắn không.
…………………………..
Lại nói, Lãnh Tịnh thuận lợi đi vào phòng giam tử hình, muốn cùng Lãnh Thanh Thanh rời khỏi, nhưng dưới sự khuyên nhủ của Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Tịnh không khỏi cũng cảm thấy hứng thú với chuyện vượt ngục, thậm chí còn giúp Lãnh Thanh Thanh cùng vạch kế hoạch, chuẩn bị tối hôm sau sẽ chạy khỏi nhà tù tồi tàn này.
Tối khuya hôm sau, Bạch Điêu cũng thuận lợi đi vào, nó mang theo cọng kẽm để mở khóa. Nhân lúc người canh gác đổi ca, Lãnh Tịnh bắt đầu mở khóa. Nhưng cuối cùng nghe Bạch Điêu nhớ lại nói, Lãnh Tịnh và vì nửa ngày mở không được, cuối cùng thẹn quá hóa giận, phóng điện khiến khóa điện tử hư luôn.
Ba con rón ra rón rén rời khỏi phòng giam, Lãnh Thanh Thanh đã thuộc đường chạy trốn liền gánh trách nhiệm dẫn đường, dẫn nhi tử và Bạch Điêu cùng chạy tới đại môn tự do. Thì ra ra khỏi phòng giam tử hình, bên ngoài chính là lưới điện cảm ứng, máy giám sát nhạy bén vân vân, đủ loại thiết bị tiên tiến, vì thế Lãnh Thanh Thanh chiếu theo những gì viết trên bản đồ mà chuẩn bị đi lối khác, từ một đường ống ngầm đi vào thông đạo đã bỏ hoang mười năm trước để rời khỏi đây.
Dưới sự dẫn đầu của Lãnh Thanh Thanh, bọn họ tránh được máy theo dõi, từ đường cống ngầm trước cửa nhà tù chui ra ngoài.
Đường cống ngầm của đại đô thị được xây dựng như một mê cung, đủ loại đường ống chằn chéo phức tạp, Lãnh Thanh Thanh cầm bật lửa, chiếu theo bản đồ chạy trốn trong đầu từng chút một tìm kiếm lối đi cuối cùng thông tới ánh sáng, cuối cùng, y trảm đinh chặt sắt chỉ một đường ống đen kịt nói: \”Không sai đâu! Đây chính là đại môn thông ra ngoài!\”
Thế là ba con liền bắt đầu bò đi trong đường ống chật hẹp, Bạch Điêu có chứng sợ hãi nơi chật hẹp gần như sắp tan vỡ, bắt đầu chi chi và kêu khóc.
Cuối cùng, trước mặt có một chút ánh sáng, Bạch Điêu vui mừng, trèo ra trước tiên, nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt dọa ngốc. Thì ra lối ra của đường ống này dính liền với một gian phòng không có cửa sổ, trên bốn vách tường đều là vết gỉ, vết bẩn và nét vẽ nguệch ngoạc, một ngọn đèn chân khôngmờ nhạt treo trên trần nhà, bày biện trong phòng chỉ có một cái ghế và một cửa sổ sắt trên tường nằm ở góc cùng một nơi đi vệ sinh mà thôi, rõ ràng đây là một phòng giam, hơn nữa là một phòng giam bỏ hoang đã lâu.
Lãnh Thanh Thanh vui mừng nói: \”Chính là nơi này! Trên bản đồ ghi chú thông đạo bỏ hoang chính là bắt đầu từ phòng giam bỏ hoang này, có đường đi ra ngoài!\”
\”Nhưng mà.\” Lãnh Tịnh nhảy ra khỏi đường ống, nhìn quanh nói: \”Nơi này tuy là cũ nát, nhưng xem ra có người ở, không giống như nơi hoàn toàn bị bỏ hoang, ngươi xem, trên cái ghế này không có đóng bụi.\”
\”Quản làm gì! Chúng ta ra trước rồi nói sau!\”Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đi tới cửa sắt, quả nhiên cửa sắt đó cũng chỉ dùng để che giấu, mở cửa xong, bên ngoài là một hành lang dài dài u ám, hành lanh hẹp vô cùng, chỉ chứa được một người đi qua, phía trên cũng treo cùng một loại đèn chân không, sáng mờ bất định, trên hai vách tường đá xám hai bên cũng toàn là nét vẽ nghệch ngoạc và rêu xanh bẩn thỉu, ba người chỉ có thể nghiêng người mà đi.