[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 73 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 73

Cuộc sống hậu hiện đại của Lãnh Tịnh.

[Cuối cùng cũng tới tình tiết mà Ly Miêu vô cùng muốn bạo phát, ha ha ha.]

Lại nói, Lãnh Tịnh dẫn Hàn Vũ, Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu tạm thời rời khỏi cuộc sống hoàng tử, đem sự vụ cung đình giao lại cho thập tứ tạp long xử lý, mà bọn họ thì lại đi tới đô thị ngàn năm bất biến__ tuyết đô công nghiệp hóa từ thời đại cũ lưu lại.

Trong đô thị cực lớn này, cuộc sống của mọi người là ảnh thu nhỏ của thời đại cực kỳ phồn vinh ngàn năm trước, các vị độc giả hoặc là cười ngốc hoặc là bất đắc dĩ với văn này trước màn hình máy tính, nơi bọn họ tới là giống với hoàn cảnh hiện tại của mọi người, có lẽ khi bạn chơi máy tính mệt rồi, mở cửa sổ cho thoáng khí, khi nhìn xuống lầu, thì có thể thấy tổ ba người Lãnh thị đó không chừng.

Mọi người có nghĩ tới nơi mình sống thật sự chân thật như trong ấn tượng không? Bạn có từng nghĩ qua nơi mắt mình không nhìn tới được nó ra sao không? Nó giống như quan niệm mà tất cả mọi người truyền đạt cho bạn, hay là__ kỳ thật bạn căn bản đang sống trong đô thị chân không cách tuyệt ngoại thế ngàn năm sau mà bạn không hề hay biết?

Tóm lại tổ ba người Lãnh thị lần này tới tuyết cốc, nơi giống như thời đại công nghiệp hóa, dân chúng duy trì sự phồn vinh cao độ ngàn năm trước, bọn họ giống như đám nhà quê tới từ cổ đại.

Hàn Vũ hít sâu một hơi không khí tuyết cốc, trong không khí đó xen tạp mùi vị đặc trưng của xe hơi, sau đó hắn ngồi xổm xuống đường khóc lớn. Đây chính là nỗi nhớ quê, đối với hắn mà nói, không cần nghi ngờ là đã về tới cố hương ngàn năm trước. Trên thực tế chỉ riêng ngược đãi phi nhân đạo trong Vạn Tượng, đã kéo dài tới cả ngàn năm, mà đợi khi hắn chạy thoát được, tất cả đã thay đổi.

\”Nhân sinh của ta…\” Hàn Vũ nằm bệt trên con đường đọng tuyết khóc thương tâm.

Khóc xong rồi, hắn lau nước mắt, đứng lên nói với Lãnh Tịnh: \”Cách ăn mặc của các ngươi quá bắt mắt, phải thay đổi.\”

\”Làm sao đổi?\” Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh lúc này đều là nhà quê.

\”Hiện tại là đêm khuya, cùng ta tới cửa hàng bách hóa đi.\” Hàng Vũ đeo mũ trùm lên.

Cửa hàng bách hóa???? Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh cùng Bạch Điêu tiếp tục vẻ nhà quê phát ngốc.

Nhìn bóng lưng Hàn Vũ cũng thấy được gia hỏa đó đang rất đắc ý đi? Tổ ba người Lãnh thị buồn bực nghĩ, cảm giác bị người ta coi là đồ nhà quê thật không tốt chút nào.

Tối khuya, người trên đường không nhiều lắm, cộng thêm bọn họ đều đeo mũ trùm, cho dù bị người nhìn thấy cũng chỉ coi họ là dám lưu manh.

Hàn Vũ dẫn nhóm nhà quê đi trên đường, cuối cùng dừng lại trước một tòa lầu lớn, chỉ bên trong nói: \”Đây chính là công ty bách hóa.\” Nói rồi nhẹ ấn lên khóa điện tử, cửa chống trộm nhẹ mở ra một khe nhỏ.

Trang phục thời đại công nghiệp đầu tiên của Lãnh Tịnh là tới như thế, từ trong công ty bách hóa trực tiếp lấy ra. Hàn Vũ chọn cho mỗi người một bộ y phục thời đại công nghiệp, Lãnh Tịnh mặc đồ mới xong, hoàn toàn chính là một đại thanh niên lãnh khốc, mà Lãnh Thanh Thanh thì là một thanh niên thủy nộn.

\”Thực rất hợp.\” Hàn Vũ đeo khẩu trang lên, nhìnLãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh thỏa mãn gật đầu.

Lãnh Tịnh mang giày thể thao và quần jean, thân trên là áo sơ mi, cảm thấy vô cùng cổ quái. Nhìn bản thân trong gương, bắt đầu từ hiện tại, hắn chính là một con rồng thời đại công nghiệp.

Cách ăn mặc của Lãnh Thanh Thanhkhông khác gì Lãnh Tịnh, nhưng bất luận là mặc y phục gì, y luôn có chút vẻ kawaii. Ít nhất Hàn Vũ nghĩ vậy, Kawaii, từ thật khiến người hoài niệm.

…………..

Trời sáng rồi, một ngày bận rộn của đại đô thành lại bắt đầu. Con đường yên tĩnh về đêm lại trở nên náo nhiệt sầm uất, đủ loại xe cộ và dòng người tới lui không ngừng. Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh ngây ngốc đứng trên đường, nhìn nơi hoàn toàn xa lạ này.

Không khí vào sáng mùa đông rét buốt khiến người cảm thấy tỉnh táo vô cùng, cho dù như thế, các thiếu nữ đôi mươi trên đường vẫn mặc váy dày và quần giữ ấm mỏng manh, mang đôi giày cao gót vội vàng đi qua. Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh còn có Bạch Điêu, thì ngồi xổm cạnh luống hoa bên đường, vừa nhìn kỳ cảnh, vừa đợi Hàn Vũ mua đồ ăn sáng về.

\”A a a a Thật là xinh đẹp \” Một đám nữ sinh mặc trang phục cao trung vây tới, lấy di động ra bắt đầu chụp ảnh Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh.

\”Các anh đến tham gia vòng tuyển chọn \’siêu sao tương lai\’ sao! Thật đẹp trai nha!\” Đám nữ sinh kêu thét lên với Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh. Thì ra tòa nhà sau lưng bọn Lãnh Tịnh chính là tòa nhà của đài truyền hình. Lúc này, đài truyền hình đại đô thị đang tiến hành tiếp mục tuyển chọn nam sinh.

\”Mau nói tên mấy anh cho chúng tôi với, chúng tôi gởi tin nhắn ủng hộ các anh nha! Thực sự quá đỉnh! Còn vượt hơn cả nhân vật được đánh giá sẽ đứng đầu Lam Hải Đào! Đào Đào giờ có đối thủ rồi! Dô!!!\” Các nữ sinh vây phụ tử Lãnh thị lại, truy hỏi tổ của họ tên là gì.

\”Tổ?\” Trong tay Lãnh Thanh Thanh nhét đầy chocolate do các nữ sinh tặng, y ăn một miếng, lập tức cảm thấy cả thế giới một phiến rực rỡ thực sự là quá quá quá quá quá quá quá quá quá ngon nha ngao ngao ngao đại bạch xà lập tức tràn đầy tình yêu đối với tuyết đô xa lạ này.

\”Chúng ta là tổ hợp Sợi Dài Dài \”Lãnh Thanh Thanh miệng đầy chocolate cười híp mắt.

\”A a a a Kawaii \” Các nữ sinh ầm ĩ vây chặt Lãnh Thanh Thanh, ngược lại Lãnh Tịnh không ai hỏi tới.

\”Kawaii là ý gì? Thiếu đônggia?\” Bạch Điêu nhìn ra được bất mãn trong mắt Lãnh Tịnh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.