Lãnh Tịnh đi về hướng sơn cốc ở trong đại tuyết sơn, sơn cốc này nằm sâu ẩn nấu trong ngàn dặm tuyết sơn, trăm ngàn năm nay không có người nào có thể tới đây, nhưng sau khi hắn tiếp cận, phát hiện trong sơn cốc mênh mông là một tòa thành thị vô cùng hùng vĩ.
Bất đồng với thành trấn bên ngoài là, lầu phòng nơi này đều là những khối đá vuông cao ngất, trong từng cửa sổ hình vuông lộ ra ánh sáng tỏ, cho dù trong buổi tối phong tuyết đại thịnh, trên đường thành trấn đều có những \’cây đuốc\’ cao dài sáng rực không mờ, đứng thẳng ở hai bên đường chiếu sáng cả con đường.
Phong cảnh hoàn toàn bất đồng bên ngoài, khiến Lãnh Tịnh đoán nơi này nhất định là một quốc gia cách tuyệt ngoại thế.
Hắn từ cửa sơn cốc vượt qua tường vây cao cao, đi lên đường lớn của đất nước sơn cốc, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy nhân gian cũng có con đường bằng phẳng như thế, hắn nhịn không được cúi đầu nhìn. Khi hắn đang bận quan sát bốn phía, một chiếc xe bằng sắt chói mắt bất ngờ từ gần đó lao tới, đụng hắn ngã xuống đất.
\”Tiêu rồi! Tông người rồi! Đáng chết! Làm gì mà ra đứng giữa đường hả!\” Có người lầm bà lầm bầm từ trong xe bằng sắt bước xuống, đi tới trước mặt Lãnh Tịnh kiểm tra.
\”Người trẻ tuổi bây giờ thật là… nửa đêm mặc trang phục kỳ dị ra ngoài tản bộ… chê chưa đủ lạnh sao? Đáng chết!\” Người tới dậm chân, lấy khối vuông nhỏ trong túi ra, ấn vài cái, rồi nói vào trong khối vuông: \”A lô, bệnh viện đó hả?\”
Lãnh Tịnh nằm dưới đất, nhìn thanh niên mặc y phục kỳ dị này__ hắn ăn mặc không phải kiểu của người trung nguyên.
Thanh niên gọi điện thoại nửa ngày, lại mắng: \”Đáng chết, sao không gọi được! Bỏ đi bỏ đi! Coi như tôi tốt bụng, đưa cậu tới bệnh viện vậy! Cậu phải nhớ rõ! Tất cả đều là do cậu không tuân thủ luật giao thông mà ra!! Cho dù tới cục cảnh sát, cậu cũng là kẻ không có lý!\”
Thế là hắn kéo Lãnh Tịnh giống như đã hôn mê lên chỗ ngồi, lái xe tới bệnh viện gần nhất.
Lãnh Tịnh nằm trên ghế sau, nhìn cái xe sắt kỳ quái cho dù không có ngựa kéo vẫn chạy rất nhanh, sau đó nhắm mắt lại. Nơi này thật là một quốc gia kỳ diệu, hắn phải xem thử nơi này rốt cuộc có gì bất đồng với bên ngoài.
Thanh niên đưa Lãnh Tịnh tới bệnh viện rồi, rất nhanh gọi vài người tới nâng Lãnh Tịnh lên xe đẩy, đẩy vào phòng cấp cứu.
\”Vị tiên sinh này, anh qua đăng ký một chút được chứ?\” Một nữ y tá đứng trước cửa phòng cấp cứu gọi thanh niên qua.
\”Được, nhưng tôi phải nói rõ, người bên trong không phải do tôi đụng, tôi là thấy việc nghĩa không từ.\” Thanh niên cuống quýt nói.
Y tá phất phất tay: \”Biết rồi, biết rồi, tiên sinh đừng kích động, cho tôi biết tên của anh, tuổi, nghề nghiệp.\”
\”Tôi là Cầu Vũ, hai mươi bốn tuổi, là nhân viên công ty điện máy.\” Thanh niên đáp.
\”Được được, người bên trong thì sao? Anh ta tên gì?\” Y tá chớp mắt hỏi.
\”Đã nói tôi căn bản không quen biết cậu ta!!\” Cầu Vũ dậm chân, tức giận nói.
…………………………..
\”Oa! Người này thật đẹp trainha! Đẹp hơn cả minh tinh trong truyền hình nữa \” Một đám y tá vây quanh giường Lãnh Tịnh, giống như tham quan động vật quý hiếm. [XD chính xác là động vật quý hiếm…]
\”Này, sau này chúng ta gọi cậu ấy là gg cực mỹ hình đi!\”
\”Được đó được đó!\” Một đống y tá lập tức đặt biệt hiệu mới cho Lãnh Tịnh.
\”Này! Tập trung ở đây làm gì! Mau đi ra!\” Bác sĩ chủ trị dẫn Cầu Vũ vào, xua đám bạch si đi.
Trải qua kiểm tra, Lãnh Tịnh không có trở ngại gì, chỉ là chưa mở mắt ra thôi, cho nên bệnh viện cho rằng hắn là bị choáng đầu, sắp đặt phòng bệnh bình thường cho hắn. Nhưng mà, vì muốn bắt bí một khoản, bác sĩ nói với Cầu Vũ chính là nói kiểu khác.
\”Bác sĩ, cậu ta không sao chứ?\” Cầu vũ khẩn trương hỏi bác sĩ.
Ông chú lớn tuổi khoác áo blouse hai tay đút túi áo, lau lau mắt kiếng nói: \”Bệnh nhân đó là gì của cậu?\”
\”Không là gì của tôi hết.\” Cầu Vũ chu miệng nói, hắn có gương mặt búp bê, thường xuyên bị người khác nhận nhầm là học sinh.
\”Tình trạng bệnh nhân rất phức tạp, xương cốt của cậu ta rất dị thường, gặp phải vụ tai nạn xe này, tuy tạm thời không nhìn ra gì, nhưng rất có thể sẽ xảy ra bệnh xương cốt hiếm gặp.\” Ông chú cầm phim chụp X-quang ra, \”Cậu xem đi, xương sườn, xương sống, sương cổ, bao gồm cả xương tứ chi đều là bẩm sinh dị dạng.\” [XD Vì là rồng mà.]
\”Vậy phải làm sao?\” Cầu Vũ thấp thỏm bất an.
\”Do tai nạn xe làm cho vị trí hơi lệch, có lẽ sẽ tạo thành bại liệt toàn thân.\” Ông chú không chịu trách nhiệm nói.
\”Không phải đi!!\” Cầu Vũ chưa từng nghĩ tới hành động vô tâm của mình sẽ hủy đi cuộc đời một người, thở dài thườn thượt trách mình xui xẻo.
\”Chẳng qua uống thuốc đặc hiệu của bệnh viện chúng tôi rồi, có lẽ có thể thay đổi tình trạng này.\” Ông chú nghiêm túc nói.
\”Loại thuốc đặc hiệu đó, mất bao nhiêu tiền?\” Cầu Vũ thấp thỏm bất an, phải biết tiền lương của hắn không cao, ngay cả xe cũng là mượn tiền mua.
\”Không mắc. Một hộp chỉ ba ngàn nguyên.\” Mắt ông chú phát sáng.
\”Được thôi.Vậy tôi mua trước một hộp.\” Cầu Vũ thầm nghĩ, đợi gia hỏa đó tỉnh rồi, phải bán cho hắn bốn ngàn một hộp.
Lúc này, Lãnh Tịnh không hợp thời mở mắt ra, Cầu vũ vui mừng kêu lên: \”Cậu ta tỉnh rồi!\” Sau đó chạy tới trước mặt Lãnh Tịnh nói: \”Này, nhóc, mau cho tôi biết địa chỉ nhà cậu.\”
Lãnh Tịnh tâm tư trong sáng, lời vừa rồi tuy nghe chả hiểu gì, nhưng lời bịa đặt của ông chú đó thì nghe rõ ràng, thế là nhíu mày nói: \”Chân của tôi sao một chút cảm giác cũng không có?\”
\”A a a a a a!!!\” Cầu Vũ bắt đầu ôm đầu hét lớn, quả nhiên rượu tạo nên thảm kịch.
\”Vậy thì mau làm thủ tục nhập viện đi!! Bệnh viện của tôi giỏi nhất là trị liệu bán thân bất toại! Mỗi ngày chỉ thu phí một ngàn năm trăm!\” Ông chú hai mắt rực rỡ nói.
Cầu Vũ gần như nắm lấy áo Lãnh Tịnh nói: \”Mau cho biết nhà cậu ở đâu? Mau nói!\”