[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – C44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - C44

Khi niêm vật bị thiêu đốt sạch, thân thể hình người của Khúc Nguyệt cũng phát sinh biến hóa, khe nứt đó dần biến mất, khi khe nứt biến mất, không gian xung quanh cũng bắt đầu uốn khúc chấn động, đại phong bạo chân chính của thiên giới vừa mới bắt đầu.

Sửu tiểu xà chỉ cảm thấy bản thân bị không gian uốn khúc xoay chuyển không ngừng đó ném lên lộn nhào cả trăm lần, không gian uốn khúc còn nhanh hơn cả tốc độ của hắn, sau khi không gian uốn khúc duy trì được mười mấy canh giờ, khe nứt cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất, mà thân xác của Khúc Nguyệt cũng trở thành một bộ xương khô, tán loạn tiêu thất.

Ý niệm đầu tiên của Lãnh Tịnh là: Tìm nơi tắm rửa.

Khi hắn quan sát xung quanh mới phát hiện, thiên giới một mảng hoang tàn thế nhưng đã đổi thành nơi mỹ cảnh với biển mây mênh mông, tiên sơn tọa tọa, tường vân quấn quít, xem ra thiên giới cũng trọng sinh theo sự biến mất của quái vật.

Lãnh Tịnh bay đi tìm một dòng suối tiên trong vắt, trước tiên vào đó tắm rửa một cái.

Sau khi tắm sạch, hắn mới nhảy lên tiên phong, hiện tại thiên giới một người cũng không có, hắn muốn chiếm đất lập địa bàn, sau này sẽ xem nơi này là căn cứ địa của cả nhà lão tiểu, còn muốn dựng một tòa sơn trang hùng vĩ như thiên cung tại đây.

Thấy tòa tiên phong này cây cối um tùm, Lãnh Tịnh thầm nghĩ trước hết chuẩn bị nguyên liệu gỗ đầy đủ, vì vậy sau công phu một khắc, Ferrari hình rồng đã đem cây cối tiên tú trên cả tòa núi này đốn sạch chất thành đống.

Sau đó hắn liền quẫy quẫy đuôi, đi tìm Lãnh Thanh Thanh.

Thật ra sửu tiểu xà nào biết, khi khe nứt đó biến mất dẫn tới không gian uốn khúc, đồng thời cũng làm uốn khúc thời gian, trên thực tế, thiên giới hiện tại trước mắt hắn, đã là thiên giới của mấy ngàn năm sau.

Ngọn núi hắn vừa mới đốn sạch, chính là lãnh địa của một vị thiên vương nào đó.

_____

Mộng Trảo là một hồ bích thủy óng ánh ở biên giới mơ hồ giữa hai giới thiên nhân.

Biên giới hoang tàn cho dù đã qua ngàn năm, cũng vẫn có khách tới thăm.

Cả Mộng Trảo yên tĩnh giống như mộng cảnh tịch liêu, bình tĩnh vô ba, an ổn mà cô độc. Ngàn năm vạn năm không hề thay đổi.

Không, khi Ferrari hình rồng tới đây, nơi này đã không còn bình lặng.

Trong ánh mắt kinh ngạc của tiên nhân đang thả câu bên Mộng Trảo, một con bạch long thần võ tiêu sái hiếm thấy thế nhưng từ trời giáng xuống, sau đó rơi thẳng vào trong hàn đầm ngàn năm có thể đông cứng tiên thể của thần tiên.

\”Lại là người trẻ tuổi vì tình khốn đốn, tới tìm kiếm yên tĩnh sao?\” Thần tiên thả câu lắc lắc đầu, đợi một lát con rồng đó chịu không nổi, thì tự nó sẽ lên.

Quả nhiên, không bao lâu bạch long đã chui ra, chẳng qua còn đeo thêm một khối băng bao bọc thứ gì đó.

Thần tiên thả câu vừa muốn tán thưởng vài câu bạch long công lực bất phàm, con rồng đã đã tự mình ngồi xuống thổi lửa làm tan băng, lộ ra hai con bọc chăn bên trong.

\”Tiểu Tịnh… còn chưa đi?\” Lãnh Thanh Thanh rùng mình một cái, cuối cùng sống lại.

Bạch Điêu thì tiếp tục nói: \”Thiếu đông gia, có thể nào mang theo lò ấm không?\”

Khi Lãnh Tịnh đang muốn thổi phòng công lao của mình với bọn họ, tiên nhân thả câu đã lắc đầu nói: \”Người trẻ tuổi hiện tại, sao cứ bày trò bịp bợm vậy a? Thật là. Các ngươi có công sức bày mấy trò vô vị này, không bằng tu luyện nhiều thêm, không trông mong các ngươi cúc cung tận tụy như Long Quân, nhưng ít nhất cũng phải làm chút cống hiến cho thiên giới chứ!\”

\”Lão đầu râu bạc, cút, chỗ này là lãnh địa của Lãnh Tịnh ta.\” Lãnh Tịnh muốn đương nhiên là đem cả thiên giới tự cho là không người này thành lãnh địa riêng của mình.

\”Ngươi nói gì?! Ngươi thế nhưng dám tự xưng danh hiệu của Long Quân?!\” Tiên nhân thả câu tức dựng râu trừng mắt.

\”Hỗn đàn a! Lão đầu! Thiếu đông gia tên gì cũng phạm vào kỵ húy của ngươi sao! Đã giữ thể diện cho đừng bày đặc không cần! Mau cút!\” Bạch Điêu giả hổ uy.

\”Tiểu Tịnh nhà ta chính là ép khí chọc lão đầu kêu oa oa \” Lãnh Thanh Thanh cũng bỏ đá xuống giếng chế nhạc mắng người.

Tiên nhân thả câu vốn muốn phát tác, nhưng hồi tưởng lại sự tích vĩ đại của Long Quân mà mình tôn kính nhất, thế là miễn cưỡng tâm bình khí hòa, ý đồ muốn dùng lý phục nhân nói: \”Người trẻ tuổi, các ngươi đừng cuồng vọng như thế. Các ngươi có nghe qua truyền kỳ về Long Quân chưa?\”

\”Không hứng thú.\” Lãnh Tịnh nhấc đuôi lên.

Nhưng tiên nhân thả câu vẫn thao thao bất tuyệt: \”Năm ngàn năm trước, kết giới thiên giới bị sụp đổ, ma vật ồ ạt xâm lăng, bạch long Long Quân Lãnh Tịnh một mình đơn độc chống hạo kiếp, sả thân tu bổ kết giới thiên giới, lập công lao hãn mã, mới có tam giới bình an hiện nay, đám người trẻ tuổi các ngươi…\”

Lời còn chưa nói xong, đã bị bạch long quất đuôi ném lên trời, không thấy bóng dáng.

Sau khi bọn họ xua tiên nhân thả câu đi, mới bắt đầu cảm thấy không đúng.

[Giải thích một chút, là thế này, Lãnh Tịnh đã vượt qua năm ngàn năm trong không gian bị biến hóa kịch liệt, cảm giác lại như chỉ ngắn ngủi mười mấy canh giờ, mà Lãnh Thanh Thanh bị phong trong băng năm ngàn năm rồi, chính là nói, hướng đi của câu chuyện đã tới thế giới năm ngàn năm sau rồi, vì sự tuyên truyền của thiên đế còn may mắn sống sót, Lãnh Tịnh trở thành anh hùng trong truyền thuyết.]

Bất luận thế nào, nếu tai nạn đã bình ổn, hiếm khi tới được thiên giới một lần, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh quyết định trước tiên chậm rãi tham quan rồi nói sau. Bất luận là qua một ngàn năm hay là năm ngàn năm, đối với bọn họ mà nói đều không sao cả, ai cũng thân vô vướng bận, vốn chính là kẻ lang thang, đi tới đâu cũng là kẻ lang thang.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.