Tháng năm, khi mùa mưa tới, bóng tối chiến tranh cũng bao trùm toàn bộ Lộ quốc. Ba nước chung quanh liên hợp xâm lấn, đè ép kinh đô, chuyện xuất binh vô cùng khẩn cấp.
Những trận lớn nhất mà Lãnh Tịnh thân là võ lâm minh chủ đã từng thấy qua, cũng chỉ là môn phái hỗn chiến trên vạn người, còn đại quân trăm vạn thì là đại chiến đầu tiên trong đời hắn. Lộ quốc nữ vương ngự giá thân chinh, mang theo thần long Lãnh Tịnh tân nhiệm, thống lĩnh trăm vạn đại quân, đích thân chinh phạt ngoại địch, truyền thuyết chinh chiến oanh oanh liệt liệt sắp sửa mở màn.
Mùng tám tháng năm, đại quân kinh đô tập kết trên quảng trường ngoài chính dương môn, đại quân chỉnh tề, khôi giáp đao kiếm sáng lóe.
Lãnh Tịnh thân mặc hoa phục ngân giáp, lưng giắt ngọc kiếm, cưỡi tuyết câu, đích thân mở đường trước đại quân, khí thế hiên ngang, nhất hô vạn ứng, mỹ thái tiêu sái hơn cả thần tiên thiên tướng. Đây là nghi thức cầu phúc trước khi hành quân, đồng thời cũng có ý chấn hưng quân tâm. Cho nên chủ tướng đảm nhiệm cầu phúc nhất định phải là mỹ nam tử đỉnh cao toàn quốc, lần này là chọn Lãnh Tịnh.
Quả nhiên, vô số thiếu nữ thiếu nam ở hai bên đường quan sát liền trở nên kích động, ánh mắt đều dính trên người Lãnh Tịnh, ai nấy hai má đỏ bừng, xuân tâm phơi phới, không biết đã có bao nhiêu trái tim si mê Lãnh Tịnh tuấn dật vô song này.
Trong ánh mắt nữ vương thì không hề có hỉ sắc, nàng cũng là nữ kiệt từng trải qua nhiều chiến trận, biết rõ tình thế lần này không hề lạc quan như đã lan truyền ra ngoài, hơn nữa Lãnh Tịnh chưa từng thực chiến qua thật sự có thể đảm đương trọng nhiệm trợ quân sao? Loại gia hỏa này kỳ thật chỉ cần phát huy tác dụng uy hiếp đối phương là tốt rồi.
Dù sao vốn dĩ cũng không ôm hy vọng gì lớn với hắn.
Khi đại quân sắp thông qua thành môn, trên thành Lãnh Thanh Thanh và đại hùng còn có Bạch Điêu cùng vẫy tay hò hét trợ uy cho Lãnh Tịnh. Lãnh Thanh Thanh kích động muốn chết, nhìn tư thế oai hùng của nhi tử liền hưng phấn tới múa máy tay chân, hét lớn: \”Tiểu Tịnh tất thắng!!! Lãnh gia vô địch!!!\”
Bạch Điêu cũng kêu ầm ĩ, đem hoa tươi đã sớm chuẩn bị rải xuống không ngừng.
Lãnh Tịnh cưỡi trên lưng ngựa, giơ tay đón lấy một cành hoa tươi, nhướng môi mỉm cười với Lãnh Thanh Thanh xa xa.
Hắn cứ thế cưỡi ngựa đi đầu, thống lĩnh đại quân tiêu sái mà đi. Lãnh Thanh Thanh đứng thẳng trên tường thành, y sam phất phới, vẻ mặt vô hạn thâm tình.
Hoàng hôn nhật lặng, thân nhân tây chinh, đường về mịt mù, ly sầu vô biên. Nhưng vì quốc, vì dân, nữ nhi tư tình so với đại nghĩa quốc gia, thì vô cùng nhỏ bé.
Chỉ có một tấm chân tình này! Ngóng quân sớm về, ngóng quân sớm về!
Bạch y công tử mỹ lệ trên tường thành giơ cao tay áo phất phất, rắc hoa tươi gởi gấm lời cầu phúc, là vô hạn nhớ mong và cầu chúc cho ái nhân viễn chinh.
Tình cảnh động nhân đó bất cứ ai thấy cũng sẽ động dung.
Lại nói, Lãnh Tịnh cưỡi đại mã to lớn đi trước đại quân, còn chưa đi được hai dặm đường, liền bị mã phu kéo ngựa lại, hành lễ với hắn nói: \”Vương gia, thỉnh về xe ngựa nghỉ ngơi đi.\”
Vì thế Lãnh Tịnh rầu rĩ không lên tiếng xuống ngựa, chức năng làm công trình thể diện của hắn đã hoàn thành rồi.
Nữ vương triệu kiến Lãnh Tịnh trong chiếc xe hào hoa, Lãnh Tịnh cởi khôi giáp, thay triều phục thuần trắng, đi vào khoang xe rộng rãi. Trong khoang xe vô cùng xa hoa, phân làm ba gian trong ngoài, nữ vương đang nằm trên tháp xem sách, thấy hắn tới, trực tiếp nói: \”Lãnh Tịnh, đợi khi đại quân giao chiến, ta cần ngươi biến thân trợ chiến, đến lúc đó ngươi phải ở tiên phong, ngươi có dị nghị hoặc khó khăn gì không?\”
Lãnh Tịnh nói: \”Trước trận biến thân sát sinh, là đại kỵ của linh thú, biến thân một lần, ta cần tiêu hao rất nhiều chân nguyên. Chỉ sợ long thân duy trì không được bao lâu thì ta đã kiệt lực hôn mê.\”
\”Không sao, ta bảo chứng bảo vệ ngươi chu toàn.\” Gương mặt lãnh đạm của nữ vương không có chút biểu tình. Thật ra bản thân nàng còn không có kế hay, nói như vậy chẳng qua là ổn định bước chân cho Lãnh Tịnh mà thôi.
\”Ân, vậy được rồi, đây là long châu hộ thân của ta. Đến lúc đó ngươi nhất định phải tìm chỗ cho ta đáp đất, đem ta có lẽ đã bất tỉnh nhân sự trở về, chỉ cần viên long châu này trở lại bên cạnh ta, ta sẽ có khả năng tỉnh lại.\” Lãnh Tịnh đưa một viên minh châu lấp lánh cho nữ vương.
Nữ vương tỉ mỉ đánh giá viên minh châu tản ra ánh sáng nhàn nhạt đó, dường như bên trong ẩn ẩn có ấn ký long hình, vừa nhìn chính là bảo vật hiếm có.
Trên thực tế, đó là châu tử Lãnh Tịnh dùng long khí trộn với lôi điện tạo nên, nữ vương không biết một điều, món đồ chơi trên tay nàng có lẽ là một thứ năng lượng cực đại hủy diệt một quốc gia.
Lúc này liên quân ba nước đã công tới ngoài Tần Nguyên ba trăm dặm, nơi đó vốn chính là một chiến trường cổ, nhìn xa mênh mông không trở ngại. Vì tương truyền trên Tần Nguyên tập trung rất nhiều ngân hồn của kẻ tử trận trên chiến trường cũ, cho nên đất đai khô cằn, không có quá nhiều người định cư, vẫn là một cánh đồng hoang. Mà cánh đồng hoang mênh mông trăm dặm này lại là đường tắt đi tới thủ đô Lộ quốc. Liên quân vì thế chọn cách làm hành quân cấp tốc, ý đồ muốn đánh thẳng một mạch, mà nữ vương Lộ quốc thì quyết tâm cản trở địch quân tại đây! Chiêu bài chót của nàng chính là Lãnh Tịnh có thể hóa rồng và trận pháp tuyệt thế mà Lăng vương gia đã bố trí trước đó!
Trải qua nhiều ngày hành quân, cây cỏ bên đường dần ít đi, mắt thấy Tần Nguyên đã gần kề. Lãnh Tịnh từ xe ngựa nhìn ra bên ngoài, phát hiện thậm chí có thể từ đường thẳng bằng phẳng mà nhìn đội quân và tinh kỳ đông nghìn nghịt, hóa ra hai quân đã tiếp cận đến thế rồi. Lúc này, nữ vương mới hạ lệnh dựng trại, bắt đầu bố trí thao luyện trận pháp, trận pháp này kết hợp ngũ hành, nếu có thể thuận lợi bố trận, thì sẽ đạt được hiệu quả một địch mười, nhưng bố trận tiêu hao quá nhiều thời gian, một khi khai chến, thì cần Lãnh Tịnh hóa rồng để kéo dài thời gian.
Còn về tính mạng của Lãnh Tịnh… nữ vương nhìn viên long châu đã được xem như vật phẩm tùy thân, ánh mắt biến ảo bất định.
Ngắn ngủi một tháng, liên quân ba nước đã công hạ mười mấy tòa thành trì của Lộ quốc, tốc độ nhanh không thể tin nổi, quốc phòng mà Lộ quốc nhiều năm kiến tạo lại không có chút tác dụng, ngay cả Lăng vương gia mưu sâu nghĩ xa cũng không thể dự liệu kịp, mà mật thám hắn phái đi không ai trở về.
Nói ra thật sự khiến người sợ hãi, liên quân ba nước lần này đột nhiên xâm lăng, vô thanh vô tức không chút dự báo, giống như xuất hiện từ không khí vậy, khi liên quân khoái công tới Tần Nguyên, kinh đô mới nhận được tin tức đầu tiên.
Càng kỳ quái hơn là, nơi liên quân ba nước xâm lấn tới nay hoàn toàn cách tuyệt với ngoại thế, ngay cả một bách tính chạy nạn cũng không có bóng dáng, thám tử phái ra vẫn có đi không về.
Thật sự là chuyện quái lạ mà binh gia các đời chưa từng nghe qua!!
Đại quân dựng trại ở phía đông đồng hoang. Từ xa đối mặt với địch quân. Kỳ quái là, địch quân thế trận chỉnh tề, cả ngày trời cũng không có biến hóa gì, nhìn từ xa chính là một phiến đen kịt.
Thông sứ yêu cầu hòa đàm nữ vương phái đi cũng không thấy về báo, giống như quân đội đông nghìn nghịt thẳng băng một đường đó là từ địa ngục chui ra.
Đối lập với dị tượng này là, bầu trời phía tây nơi địch quân ở, vẫn luôn chăng phủ mây đen, mây đen ào ạt như muốn cuốn sạch Thần Châu, ánh dương còn sót lại hầu như cũng bị mây đen che phủ.