Võ lâm minh chủ là công việc xuất lực lại mệt nhọc. Trên giang hồ người có chút tâm nhãn đều không nguyện ý làm chức vụ này. Đa phần kẻ làm minh chủ, đều không vượt quá ba năm đã từ nhậm, mà Lãnh Tịnh ở vị trí này chịu khổ chịu oán, một lần là làm cả mười năm. Nhưng trong mười năm, hắn trừ có danh tiếng tốt, thực tế lợi ích thu được ít càng thêm ít. Vì Lãnh Tịnh khinh thường lấy quyền mưu tư, lại kiên quyết giữ vững công lý, cho nên làm võ lâm minh chủ mười năm, nói quá lên là còn không bằng chưởng môn một tiểu môn phái.
Lại nói tới kinh doanh của Lãnh gia sơn trang, Lãnh Tịnh thỉnh thoảng làm chút mối làm ăn cũng chỉ giống như chơi cổ phiếu, thu vào vừa đủ cân bằng chi ra. Lãnh gia sơn trang vì yêu quái xuất nhập liên tục, cho nên hạ nhân không nhiều lắm, hiện tại chỉ có một quản gia trông nhà tuổi tác cao là còn làm việc trong sơn trang, cộng thêm nô bộc trường kỳ là Bạch Điêu.
Phân tích như trên, thì thật ra sửu tiểu xà là một tên nhà quê chưa từng ngồi qua vị trí cao, chưa từng được người khác hầu hạ!
Vì thế Lãnh Tịnh đứng trước đại môn vương phủ, vẫn cảm thấy có phần không quen. Vương phủ này so với Lãnh gia sơn trang có năm sáu gian phòng, ba cái tiểu viện của hắn mà nói không biết xa hoa hơn bao nhiêu lần, chỉ mỗi đại môn đã cực độ xa hoa, một đám nô bộc từ sớm đã đứng chờ ở cửa nghênh đón hắn.
Vương phủ của sửu tiểu xà có hậu hoa viên quy mô không nhỏ, còn có thủy trì mọc đầy hoa sen, và rất nhiều lầu các cùng phòng ở xinh đẹp tinh mỹ, các hạ nhân thấy hắn cũng vô cùng tôn kính, đều tôn tôn kính kính gọi hắn một tiếng vương gia, còn có nhà bếp và đầu bếp riêng, món ăn mỗi ngày đều không lặp lại. Lãnh Tịnh đã đón cha và Bạch Điêu tới ở, ba con quê mùa tham quan vương phủ cả ngày. Khi Lãnh Tịnh giới thiệu Lãnh Thanh Thanh với hạ nhân, đã nói Lãnh Thanh Thanh là dưỡng phụ của mình, mọi người tuy kinh ngạc, nhưng cũng miễn cưỡng thừa nhận. Dù sao đối phương là vương gia, muốn làm gì cũng có đặc quyền.
Mai Hâm là một trong số đại tế ti của Lộ quốc, đặc biệt tới chúc mừng Lãnh Tịnh. Lãnh Thanh Thanh vừa muốn liên lạc với đám yêu quái nhà quê tại đó mở hội, đã bị Lãnh Tịnh nghiêm khắc ngăn cản, chỉ có thể ủ rũ đáng thương trốn trong nhà bếp hoa lệ chuyên dụng của mình nghiên cứu cách nấu mì mới.
Vì bạch long tộc có thể thông hôn cùng phàm nhân, Mai Hâm liền thuận tiện làm mối cho Lãnh Tịnh, hy vọng huyết mạch cường đại đó của sửu tiểu xà có thể kéo dài, đời đời hiếu trung Lộ quốc. Hơn nữa, Mai Hâm và các tế ti đều hy vọng, so với hộ quốc vương gia bệnh tật, bạch long Lãnh Tịnh trẻ tuổi khỏe mạnh càng thích hợp làm phu tế tương lai của nữ vương, cho nên âm thầm mật mưu rất lâu, tác hợp hai người, cố gắng tranh thủ cơ hội ở chung cho hai người.
Thế là, Mai Hâm nhét cho Lãnh Tịnh một bức thư mời, nghe nói là hoàng cung đại yến vào hôm sau, thọ thần mười chín tuổi của nữ vương, muốn Lãnh Tịnh chuẩn bị một chút lễ vật để nữ vương vui lòng.
Đây là lần đầu tiên Lãnh Tịnh tham gia vào hoạt động xã hội của xã hội thượng lưu, trên dưới vương phủ đều rất tích cực, cực kỳ nhiệt tình chuẩn bị cho Lãnh Tịnh tham gia khánh điển, nhưng lại rầu rĩ về phần lễ chúc, Tịnh vương gia vừa mới nhận chức, bổng lộc chưa phát, làm gì có tiền chuẩn bị lễ mừng chứ?
Bạch Điêu hiến mưu kế: \”Thiếu đông gia, thứ nữ nhân không thích nhất chính là áo khoác lông điêu, ngài nhất thiết đừng tặng thứ nữ nhân ghét nhất này ra, nếu không sẽ khiến nữ hoàng đại nộ, hậu quả không thể tưởng được.\”