Chân núi Đông Hoa, rừng trúc u tĩnh, trong một mảnh xanh biếc, một tòa trúc viên tiểu cư đứng thẳng trong đó, nơi này hoàn cảnh ưu mỹ, rừng trúc xanh ươm, thác nước xinh đẹp, thật là thắng cảnh nhân gian. Trong trúc viên, một vị ẩn sĩ thanh nhã bạch y phiêu dật đang lên lớp giảng bài, tuyên dương cái lý của huyễn đạo, mấy đệ tử ngồi dưới không ai không lộ ra vẻ ngoan đạo.
Mà tú sĩ tên Lăng Túc Ngôn xuất hiện trong Hòa Châu thành, lúc này cũng cùng thanh niên hoa y ẩn giấu thân phận thái tửĐông Phương Thần nằm trong số những học sinh nghe đạo. Lăng Túc Ngôn giống những người kia, đều là đệ tử của ẩn sĩ Hàn Tử Linh.
Những đệ tử này, ai nấy đều lai lịch to lớn, trong đó có không ít người không phải là nhân loại. Chẳng hạn nam tử thô kệch lưng hùm eo gấu ngồi ở hàng trước, chính là tộc trưởng Liệt Diệm của hổ tộc. Mà thanh niên hồng y chân mày thanh tú ngồi ở hàng sau, lại là tinh hoa của hoa Mạn Đà La hóa thành. Thiếu niên khả ái mắt to ở giữa, vốn là tinh linh bạch thỏ. Đại hán chấc phác hầu hạ bưng trà nước, thật ra là gấu ngựa trong núi… tổ hai người ở hàng cuối thì lại là… Lãnh Thanh Thanh nhất định phải trà trộn vào và Lãnh Tịnh bị kéo tới.
Thế là, Hàn Tử Linh mỉm cười, đóng sách lại nói: \”Hôm nay trong số đệ tử của ta, tựa hồ nhiều thêm vài vị khách.\” Ánh mắt mọi người lập tức đều ném lên thân những vị khách không mời là Lãnh thị phụ tử và thái tử.
Lăng Túc Ngôn vội nói: \”Sư phụ, vị Trần Đông Phương công tử này là bằng hữu của ta, vì ngưỡng mộ sư phụ mới đặc biệt tới bái kiến.\”
Thái tử đổi tên thành Trần Đông Phương vội hành lễ, Tử Linh ẩn sĩ cười nói: \”Công tử miễn lễ, công tử thân phận tôn quý, tại hạ nào gánh nổi đại lễ của công tử.\” Tựa hồ ông đã sớm biết thân phận của thái tử.
Thế là ông lại nhìn sang tổ hai người Lãnh thị, Lãnh Thanh Thanh vội nói: \”Đại sư, ta là dẫn nhi tử của ta tới bái sư. Tiểu Tịnh, mau dập đầu cho sư phụ!\”
Lãnh Tịnh cự không lại y, chỉ đành quỳ xuống hướng Tử Linh ẩn sĩ, nói: \”Thỉnh sư phụ thu hạ đệ tử.\”
Tử Linh ẩn sĩ hơi ngạc nhiên, nói: \”Chân long bái ta làm sư, thật khiến ta nhận không nổi a.\”
Lãnh Tịnh bái xong nói: \”Ta là thảo long lang bạc trong núi, vô căn vô định, có thể bái kiến sư phụ là vinh hạnh của ta. Khẩn cầu sư phụ khoan dung đối đãi, thu lưu ta.\”
Thái tử mở to mắt nhìn một màn này, thầm nghĩ thanh niên tuấn mỹ này thật sự là long sao chứ? Hắn trước nay luôn khoác lác mình là chân long thiên tử, không ngờ hôm nay thật sự gặp được long, cảm thấy vô cùng mới mẻ. Thế là nói thầm với Lăng Túc Ngôn: \”Sợ là giang hồ phiến tử, không bằng bảo hắn hiện ra nguyên hình xem thử đi.\” Lăng Túc Ngôn trừng hắn một cái, bảo hắn đừng nói loạn.
Tử Linh ẩn sĩ lại nói: \”Thiên mệnh của ngươi không phải là mệnh cách thảo long. Tối qua ta hạ quẻ, biết được hôm nay gặp dị long. Dị long không thuộc hải long, không thuộc thiên long, không thuộc sơn lâm thủy trạch chi long, không có tên trong long bộ ký. Dị long thăng thiên, là dấu hiệu của đại hung diệt trời mà thiên thư đã viết. Ta không dám thu ngươi a!\”
Lãnh Tịnh đáp: \”Những gì tiên sinh nói không thoát khỏi mệnh cách, vậy tiểu long hôm nay được gặp tiên sinh cũng là do mệnh cách sắp đặt, không phải chuyện mà dựa vào sức tiên sinh có thể tránh né. Nếu nói tiểu long là dấu hiệu đại hung, đích thực tiểu long liên tiếp gặp quái sự, nhưng theo những gì tiểu long quan sát, cái gọi là chuyện rủi là quả do đủ loại tiền nhân tích lũy, căn nguyên không phải nằm trên người tiểu long. Tiên sinh là kỳ nhân có thể nhìn lén thiên cơ, am hiểm đạo lý biến hóa thiên thời, hiểu rõ phúc họa đan xen, vạn vật phục khởi, long hành dị tượng đương nhiên đại biểu cho đại hung mất mát, nhưng cũng có một tầng ý nghĩa sau hủy diệt là tái sinh. Tiên sinh hà cớ gì còn sợ hãi?\”