Chương 11
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Mặc dù không lên tiếng, nhưng đôi mắt dọc màu đỏ sậm lại ánh lên chút ý cười. Thái độ \”sợ hãi\” hời hợt và bỡn cợt này khiến dơi nhỏ đang giận bừng bừng cảm thấy mình bị khiêu khích. Cậu lập tức rút tay khỏi tay hắn, tiếp tục lao tới tấn công lần nữa.
Nhưng Đường Đường dường như đã quên mất trên người mình chỉ khoác tạm một lớp vải lụa mỏng của tộc nhân ngư. Khi cậu cử động mạnh, tấm lụa mềm mại lập tức trượt khỏi chân, rơi xuống đất.
Tộc nhân ngư vốn nổi danh với tài dệt vải, tấm lụa khoác dưới thân Đường Đường nhẹ như không, mỏng như cánh ve, ánh sáng chiếu vào liền phản xạ rực rỡ tựa cầu vồng. Ở nơi địa ngục lạnh lẽo, tối tăm này, vốn dĩ đã dễ dàng thu hút sự chú ý, giờ đây đột ngột rơi xuống lại càng khiến ánh nhìn của ác quỷ lập tức dồn về phía đó.
Tựa như lớp vải bảo vệ bọc bên ngoài viên trân châu, chậm rãi trượt xuống, để lộ làn da trắng muốt óng ánh. Đôi chân thon dài hằn đầy vết đỏ, thoáng phảng phất một mùi hương ngọt ngào mị hoặc, như muốn câu hồn người ta đi theo.
Con ngươi dọc của ác quỷ hơi nheo lại. Lúc này, hắn mới để ý thấy trong tay mình đang nắm lấy một vùng da thịt mềm mại, lạnh lẽo một cách tinh tế. Theo bản năng, hắn siết chặt tay một chút. Đường Đường cứng đờ người lại.
Những sinh vật trong địa ngục vốn chẳng có khái niệm đạo đức, huống hồ hắn còn là một ác quỷ mang trên mình bảy tội lỗi nguyên thủy. Hắn thuận theo ham muốn của bản thân, lại dùng đầu ngón tay bóp nhẹ một cái.
\”Bụp\” một tiếng, thiếu niên tóc đen đang đỏ bừng mặt vì xấu hổ trong vòng tay hắn bỗng nhiên biến mất. Một con dơi nhỏ chibi xuất hiện, tức tối vung cánh mắng chửi hắn om sòm.
\”Chít! Chít chít chít!!\”
Nhìn sinh vật bé nhỏ trước mặt, Mephisto cuối cùng không nhịn được mà bật cười. Hắn ngồi thả lỏng trong chiếc ghế xa hoa, hai chân bắt chéo tùy ý, đôi cánh lông vũ đen phía sau hơi rũ xuống hai bên. Hắn nhẹ nhàng búng một cái vào con dơi nhỏ đang vỗ cánh chửi bới trước mặt, khiến cậu lập tức bị bắn văng ra xa.
Dơi nhỏ lảo đảo lăn mấy vòng, đến khi lấy lại thăng bằng thì đã tức đến mức suýt phát điên, vội vàng nhào tới, cắn mạnh vào ngón tay hắn.
Cắn… cắn không được?
Cậu tức điên lên, thử đổi sang cái răng khác tiếp tục cắn.
Lực cắn trên ngón tay chẳng đáng là bao, răng nanh nhỏ bé của cậu hoàn toàn không xuyên qua được làn da ác quỷ. Mephisto chống cằm, khẽ nhếch môi dụ dỗ:
\”Đói à? Biến trở lại đi, ta sẽ cho ngươi uống máu. Thế nào, nhóc con?\”
Dơi nhỏ lập tức trợn trắng mắt.
Mephisto – một trong ba công chính của câu chuyện. Hắn là một ác quỷ sâu thẳm của vực thẳm, thích chơi đùa với lòng người, cực kỳ chán ghét những thứ tẻ nhạt, là một kẻ vô cùng nguy hiểm.
Từ trước, khi cảm nhận được luồng ma pháp trận tràn ngập năng lượng hắc ám, Đường Đường đã lờ mờ đoán được kẻ bắt cóc mình rất có thể chính là nhân vật công cuối cùng trong nguyên tác—ác quỷ của vực thẳm. Nhưng để chắc chắn, cậu vẫn chủ động sử dụng kỹ năng \”tình cờ gặp gỡ\” đã từng rút được, thay đổi hướng rơi xuống. Không ngờ, đúng là nhân vật công thật, nhưng cậu lại rơi thẳng vào lòng hắn.