[Đam/H Văn /Np] (Q2) Xuyên Vào Truyện Người Lớn Giành Trai Với Nam Chính – 🍃[THỪA TƯỚNG DỊU DÀNG].1 +2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam/H Văn /Np] (Q2) Xuyên Vào Truyện Người Lớn Giành Trai Với Nam Chính - 🍃[THỪA TƯỚNG DỊU DÀNG].1 +2

Chương 1

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

[Thay thế nhân vật lót đường: Đường Đường, tự Nguyên Tư. Đường Nguyên Tư xuất thân từ một gia đình nho học ở Giang Nam, tài mạo xuất chúng, phẩm hạnh và học vấn đều hơn người. Những bài thơ mà chàng sáng tác được giới văn nhân mặc khách hết mực tôn kính và ngưỡng mộ.]

[Năm Gia Định thứ sáu, Đường Nguyên Tư tham gia kỳ thi khoa cử, đỗ Giải nguyên. Mùa xuân năm sau, chàng tiếp tục đạt danh hiệu Hội nguyên. Có kẻ ghen tỵ không phục, kích động một số sĩ tử thi trượt gây náo loạn. Nhưng khi quan phủ dán bài thi của Đường Nguyên Tư lên công khai, đám người gây rối xem qua liền á khẩu, cúi đầu che mặt, vội vã rời đi, cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa.]

[Trong kinh thành, ai ai cũng nói rằng trạng nguyên năm Gia Định thứ sáu không thể là ai khác ngoài Đường Nguyên Tư của Đường gia Giang Nam. Quả nhiên, tại kỳ thi Đình, bài sách vấn của Đường Nguyên Tư đạt hạng nhất, được Hoàng thượng đích thân chọn làm Trạng nguyên.]

[Năm đó, đúng lúc phương Nam liên tục hứng chịu hạn hán, dân chúng mất mùa đói kém. Đường Nguyên Tư từ bỏ cơ hội vào Hàn Lâm Viện, tự nguyện rời xa trung tâm quyền lực dưới chân thiên tử, nhận chức Thông phán ở miền Nam.]

[Thế nhưng, một vị quan tốt hết lòng vì nước vì dân như chàng, cuối cùng lại bị một kẻ xuyên không từ hậu thế cướp mất mọi công lao. Chàng kinh ngạc khi phát hiện những chính sách mà đối phương đưa ra lại trùng khớp với suy nghĩ của mình, nhưng cũng không suy đoán đến chuyện ma quỷ. Chàng vẫn đồng cam cộng khổ cùng bách tính, nhưng rồi mọi công lao lại bị người khác chiếm đoạt.]

[Về sau, khi đối phương ngày càng lớn tuổi, tần suất trùng hợp lại càng cao. Thậm chí, những bài thơ chàng vừa sáng tác, vừa gửi đi thì phát hiện \”thần đồng\” nọ đã làm ra một bài y hệt từ trước. Việc \”đạo văn\” liên tiếp xảy ra khiến danh tiếng của vị trạng nguyên ba khoa sụt giảm thê thảm, bị giới sĩ tử cả nước khinh thường và nhạo báng.]

[Cùng năm đó, Đường Nguyên Tư – một công tử phong nhã, ôn nhuận như ngọc – đã phát điên, cuối cùng vùi thây nơi quê nhà Giang Nam, nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng chàng.]

Mùa đông lạnh giá, hoàng cung.

Tuyết vừa rơi đêm qua, hôm nay dù trời có nắng cũng chẳng ấm hơn là bao. Gió lạnh thổi qua rét buốt đến tận xương. Tiếng chổi quét tuyết vụn vương trên đường vang lên xào xạc. Cung nữ và thái giám tụm năm tụm ba quét dọn tuyết đọng trên lối đi.

Hoàng cung rộng lớn, đường sá nhiều vô kể. Hai gò má họ đã ửng đỏ vì lạnh, hàng mi vương một lớp sương trắng. Thỉnh thoảng, họ len lén xoa đôi tay đỏ bừng, hà hơi vào lòng bàn tay, giậm chân mấy cái để xua đi tê cóng, chỉ mong nhanh chóng hoàn thành công việc để được uống bát canh nóng sưởi ấm cơ thể.

\”Ôi chao, thừa tướng cẩn thận đấy! Đêm qua tuyết rơi dày, đường trơn lắm!\”

Chẳng bao lâu sau, giọng nói đặc trưng của một thái giám già vang lên, mang theo ý cười nịnh bợ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.