[Đam/H Văn /Np] (Q2) Xuyên Vào Truyện Người Lớn Giành Trai Với Nam Chính – 🌺[CON RỂ MÙ LÒA].14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam/H Văn /Np] (Q2) Xuyên Vào Truyện Người Lớn Giành Trai Với Nam Chính - 🌺[CON RỂ MÙ LÒA].14

Chương 14

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Lúc Liễu Khê nổ súng có vẻ định tra tấn Đường Đường, không phải nhắm vào chỗ chí mạng, mà nhắm vào đầu gối bóp cò.

Khoảnh khắc cậu ta xuất hiện giơ súng lên, Liễu Phùng Bạch gần như không kịp suy nghĩ gì, đầu óc trống rỗng, đẩy Đường Đường vào trong xe, nhưng y không thể tránh được, bắp chân bị bắn mạnh, máu tích tắc chảy ra từ vết thương, chiếc quần âu màu xám ướt sũng trong vài giây.

\”Hừ…\” Liễu Phùng Bạch đóng cửa xe lại, hai chân đau đến khụy một hồi, sau đó lại đứng thẳng lên, quay đầu hờ hững nhìn Liễu Khê, dịu dàng trong mắt, thay bằng lạnh lùng.

Liễu Khê đội mũ lưỡi trai đứng cách đó không xa, tay cầm súng, phát hiện người mình bắn không phải Đường Đường, mà là người bố mình yêu thầm, vui mừng biến thành hoảng hốt: \”Bố, bố…, \” cậu ta vốn muốn đi qua nhìn Liễu Phùng Bạch, nhưng nghĩ đến y đang cùng Đường Đường, trong nháy mắt ghen tị nổi lên.

\”…Bố, nói cho con biết, bố hẹn hò với Đường Đường à?\” Liễu Khê vừa nhục nhã vừa giận dữ, hai mắt đỏ ngầu, giống như kẻ mất trí.

\”Tại sao? Bố, tại sao bố không thể thích con?\” Cậu ta vung tay cầm súng, cuồng loạn hét lên: \”Con thua Đường Đường chỗ nào!! Anh ta chỉ là một tên mù thối tha, con..con mới là người yêu bố nhất trên đời này!\”

Nghe con trai chân thành tỏ tình, Liễu Phùng Bạch mặt không biểu cảm gì, chỉ lúc nghe cậu ta xúc phạm Đường Đường, theo bản năng nhíu mày, quay đầu nhìn chiếc xe sang trọng đóng chặt cửa.

Chiếc xe này đã được sửa đổi, hiệu quả cách âm rất tốt, khi đóng chặt cửa, người bên trong không thể nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Liễu Phùng Bạch cảm thấy nhẹ nhõm.

Y không muốn bạn nhỏ của mình gặp phải chuyện tồi tệ như vậy, sẽ ảnh hưởng đến tâm lý sau này.

\”Ha…\” Liễu Phùng Bạch cười ha một tiếng, tỉ mỉ liếc nhìn khẩu súng lục nhỏ trong tay Liễu Khê, ước lượng… Khẩu súng này tối đa có thể bỏ vào bao nhiêu viên đạn, giọng vẫn dịu dàng nhưng không chút khoan dung, \”Chỗ nào cũng kém, mọi thứ của em ấy đều mê hoặc tôi.\”

Tôi yêu tất cả mọi thứ của em ấy.

Chỉ là tôi không thích cậu một chút nào.

Lời nói của y hoàn toàn chọc giận Liễu Khê, lồng ngực của Liễu Khê kịch liệt phập phồng, điên cuồng gào thét, giống như trút giận mà bắn vào chân Liễu Phùng Bạch.

Viên đạn \”xèo\” một tiếng chạm đất, bụi bắn tung tóe rơi xuống mặt trên của đôi giày da dính đầy máu, dính lại cùng với máu đã đông.

Cậu ta hướng họng súng đến trước ngực Liễu Phùng Bạch, điên dại nói: \”Bố, con cho bố thêm một cơ hội, gọi Đường Đường đi ra, gọi anh ta ra con sẽ tha cho bố.\”

Cậu ta cất giọng dụ dỗ như yêu ma: \”Hai người hôm nay chỉ có thể sống một… Ở nơi hoang dã này, anh ta chỉ là một thằng mồ côi, chúng ta giết anh ta, sống cuộc sống của chính mình không phải là tốt sao? Bố à.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.