[Đam] Đặc Chủng Dong Binh – Nhất Thế Hoa Thường – Chương 57: Đuổi theo – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam] Đặc Chủng Dong Binh – Nhất Thế Hoa Thường - Chương 57: Đuổi theo

Xe tải phải dừng ở bên đường. Mọi người phân ra một phần vũ khí trong các thùng hàng để trang bị, bố trí và cũng để chừa ra một khoảng không gian lớn để dễ dàng hoạt động. Những người khác thì tìm xem trên xe còn bình xăng nào còn có thể sử dụng được không.

Tống Phong đứng im một chỗ không nhúc nhích, nhìn trái nhìn phải dò xét. Nơi này có địa hình bằng phẳng, so với đoạn dốc trên sa mạc thì tốt hơn nhiều, hoàn toàn có thể tăng tốc bất ngờ mà không sợ bị văng xuống. Số xăng trong thùng còn lại hẳn là có thể chạy được thêm một đoạn nữa, hơn nữa nơi này là đường cứng, tuy không phải là loại đường trải nhựa nhưng so với chạy trên cát thì cơ hồ không lưu lại dấu lốp bánh xe.

Hắn quay đầu lại đánh giá tình hình một chút, bọn họ hiện tại chỉ mới đi cách nơi rẽ gần nhất là 300m, nếu chạy bộ thì có lẽ không thành vấn đề. Hắn nghĩ nghĩ, vội vàng ngăn cản mọi người, \”Từ từ, không vội, cho dù ném xe thì cũng không nên ném ở chỗ này.\”

Tiêu Minh Hiên vừa rồi thấy hướng nhìn của hắn, mơ hồ đoán ra hắn tính toán điều gì, giờ lại nghe nói như thế liền biết mình đoán đúng, lập tức gọi vài người đến, chạy đến chỗ ngã rẽ, xóa hết dấu vết bánh xe mờ mờ.

Bạch Húc Nghiêu nháy mắt hiểu rõ, \”Ca. anh muốn để xe việt dã chạy sang đầu kia, như vậy họ sẽ đi theo hướng đó đúng không?\”

\”Không chỉ như vậy\”, Tống Phong cười tủm tỉm, \”Tốt nhất là nên ném lại một ít vũ khí nữa, anh cảm thấy xe tải vẫn hơi nặng\”. (Ame: Ném nãy giờ hổng biết mấy thùng mà chưa hết sao ta???)

Mọi người nhất tề \”xoát\” một tiếng quay sang ông chủ, bất động thanh sắc nhìn hắn. Ông chủ Khang đành phải nhận mệnh tiến lên, yên lặng liếc mắt một cái, \”Súng ống đều ném hết thì…\”

Tống Phong bất vi sở động, ôm cánh tay dựa vào cửa sắt, cười tủm tỉm, \”1,2…\”

Ông chủ Khang lập tức chỉ tay, \”Hai thùng kia\”, hắn đi xung quanh, đá chân vào hai thùng cách không xa, \”Để lại hai thùng này được rồi, cũng không nặng bao nhiêu.\”

Tống Phong gật đầu, đem mấy thùng bên chân mình nhanh chóng đá xuống, những người khác cũng tiếp tục làm việc, nhanh chóng đem những thùng vũ khí chỉ định sẵn đem lên xe việt dã. Tống Phong xoay người lên xe, cười tủm tỉm, hất cằm tự đắc nhìn Vệ Tiểu Nghiễn và Bạch Húc Nghiêu sau đó chậm rãi đi qua.

Tiêu Minh Hiên và mọi người đã đem dấu lốp xe xóa sạch sẽ, đứng ở bên cạnh chờ. Tống Phong đi qua, đánh tay lái chuyển hướng, đi vào lối rẽ. Tiêu Minh Hiên nhìn mặt đất, \”Sang trái một chút, ân, tiến lên một chút, được rồi…Được rồi, dấu lốp trùng với dấu cũ rồi đấy.\”

Tống Phong gật đầu, chậm rãi lái ra khỏi chỗ rẽ, đem hướng bánh xe từ bên phải đổi thành bên trái. Hắn không cần cố gắng làm hoàn mỹ vì dù sao những người ở căn cứ vội vã truy giết họ cũng sẽ không có thời gian để nhìn kỹ, chỉ cần đại khái chạy theo phương hướng này là được. Huống chi những người đó cũng chưa chắc đã đuổi được đến nơi.

Hắn quay về phía quốc lộ, trong thời gian ngắn nhất gia tốc xe, hướng phía đối diện xe tải để đi, thấp giọng phân phó, \”Ném.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.