Tên Phù Minh Sơn này chỉ cần để lộ cho hắn dù chỉ là một cơ hội mỏng manh thôi, hắn sẽ triệt triệt để để tận dụng tuyệt đối. Trước kia khi Tống Phong từng theo bảo vệ hắn đã vô cùng hiểu biết loại tính cách này, vì vậy nếu người này đề cập đến \”chuyện tốt\” thì khẳng định chuyện sắp tới chẳng phải tốt lành gì cả. Nhưng nếu người này không định nói, Tống Phong hắn cũng không phải là kẻ thích tò mò nhiều chuyện, chỉ giật nhẹ khoé miệng rồi đứng dậy, \”Tự mình đi ngủ đi\”.
Phù Minh Sơn nhìn bọn họ, \”Định đi luôn sao? Bảo bối, ít nhất thì một trong hai người bọn mày phải lưu lại chứ, ông chủ Khang đã đồng ý cho tao mượn mày để bóp vai rồi mà.\”
Tống Phong cũng không quay đầu lại, \”Tay mỏi rồi, không muốn bóp\”.
\”Không bóp thì thoi, chúng ta có thể đổi trò khác, Tiêu Thành cũng lưu lại, ba chúng ta chơi trò kích thích được không?\” Phù Minh Sơn đứng dậy, giữ chặt tay Tống Phong, \”A, đột nhiên tao lại nhớ đến một chuyện.\”
Tống Phong nghiêng đầu, hơi mất kiên nhẫn, \”Chuyện gì?\”
\”Chuyện tốt\”, Phù Minh Sơn rút điện thoại ra, ngồi trên ghế kéo hắn một cái, Tống Phong bất đắc dĩ phải ngồi xổm xuống bên cạnh hắn. Bọn họ giờ cách nhau rất gần, tay của Tiêu Minh Hiên còn đang đặt tại chốt cửa. Hắn thấy cả hai người như vậy liền dừng lại, quay đầu, bất động thanh sắc nhìn.
Phù Minh Sơn xoa xoa hai bàn tay với nhau, bắt lấy cách tay của người bên cạnh, nhướn mày cười cười nghiền ngẫm, \”Bảo bối, Thiệu Tu Kiệt đối với mày cũng có chút tâm tư, mày có biết không?\”
Tống Phong nháy mắt ngẩn người, Phù Minh Sơn đợi đúng thời cơ mạnh mẽ đẩy hắn xuống sàn, thân người áp lên trên, tay nhanh chóng bắt lấy hai tay định phản kháng của Tống Phong kéo lên trên đầu.
Ngay lúc đó, Tiêu Minh Hiên đồng thời mạnh mẽ mở cửa phòng. Hai người đang nghe lén ở phía ngoài không kịp thu thế, lảo đảo ngã vào trong, kêu lên một tiếng rồi quỳ rạp xuống đất.
Bảo tiêu phía sau đang định nhân cơ hội này lôi bọn họ ra ngoài nhưng lại nhìn thấy tình huống trong phòng thì chợt dừng lại, một tay sờ vào thắt lưng, hiển nhiên chuẩn bị đối chiến.
Bạch Húc Nghiêu và Vệ Tiểu Nghiễn vừa nhìn thấy vậy đã nhanh chóng dùng lực nhảy về phía trước, thân thể trên không trung tự động điều chỉnh phương hướng, nháy mắt đã đến bên người bảo tiêu. Thời gian huấn luyện dài đã giúp họ trong một khoảng thời gian ngắn có thể nhanh chóng lấy lại cân bằng của bản thân, nháy mắt một chiêu chế địch, thắng bại đã phân rõ.
Hai gã bảo tiêu còn đang định đi qua thì bị hai người ngay lập tức chế trụ, áp vào tường. Bọn họ kì thực nếu có thể được Phù Minh Sơn tin tưởng đem đến đây thì thân thủ khẳng định là không tồi nhưng vừa rồi bọn họ còn có thể đem hai người (Bạch Húc Nghiêu và Vệ Tiểu Nghiễn) ném ra ngoài nên có chút khinh địch. Ai ngờ thực lực thực sự lại mạnh như vậy, họ đã mất tiên cơ nén chỉ có thể trơ mắt để người ta chế trụ mình.
Đoạn Thanh vẫn đứng ở cách đấy không xa vội vã chạy đến, chặn ngay cửa không cho bất cứ ai nhìn thấy sự tình bên trong.