Tiêu Minh Hiên nhanh chóng ngăn chặn môi người nào đó, đè người nọ xuống hôn hít một phen, cuối cùng mới nói: \”Ngủ đi, trễ rồi đừng kêu lung tung, người nào không biết còn tưởng cậu đang rên rỉ đấy.\”
Tống Phong lầm bầm, không chống cự nữa.
Ngày hôm sau, lính mới tập luyện như thường lệ, tập luyện liên tiếp ba ngày. Trong ba ngày này, Tiêu Minh Hiên vẫn chưa chịu về giường của mình, Tống Phong chống cự thế nào cũng vô dụng, cuối cùng đành phải đầu hàng, thu dọn đồ đạc sang ký túc xá của Tiêu Minh Hiên, dù sao giường ở bên đó rộng rãi hơn. Người đội 1 không nhìn thấy tình huống bên này, người đội 2 đã sớm biết bọn họ ngủ chung với nhau, cộng thêm ấn tượng của chuyện lần trước, tất cả mọi người đều bình tĩnh, không ai tỏ vẻ kinh ngạc.
Ba ngày sau, lính mới tập hợp, lên trực thăng di chuyển đến tỉnh Vân Nam. Cấp trên nói là đi diễn tập, nhưng Tống Phong biết thứ đang chờ đợi bọn họ là một bẫy rập được bố trí cẩn thận y như thật. Lính đặc chủng thường tham gia những nhiệm vụ áp lực cao, bọn họ phải tuyệt đối trung thành với quốc gia, phải có ý chí mạnh mẽ và lòng tin vững chãi, đây là đợt kiểm tra cuối cùng của lính mới, thông qua cửa này, bọn họ mới chính thức được xem là người ở đây.
Tiêu Minh Hiên và vài huấn luyện viên đứng trên một chiếc trực thăng khác, hắn nhìn Tống Phong: \”Không đi theo thật sao?\”
Tống Phong nhún vai: \”Không đi, không có ý nghĩa.\”
Tiêu Minh Hiên không nói nữa, quay đầu đi mất.
Tống Phong và Vệ Tiểu Nghiễn cũng tới đây tập hợp, khiến cho nhóm lính mới cứ tưởng bọn họ sẽ đi chung, về phần chuyện sau đó sắp như thế nào thì tùy Tiêu Minh Hiên quyết định. Hai người đứng ở sân tập nhìn đồng đội đi xa, sau đó thả đồ đạc xuống.
\”Lão đại, chừng nào bọn họ mới quay lại?\”
\”Không biết, sớm nhất cũng phải ngày mai, vấn đề là hôm nay chúng ta làm gì đây. . . . . .\” Tống Phong đảo mắt, đột nhiên giật mình một cái.
Vệ Tiểu Nghiễn kinh ngạc: \”Lão đại, anh sao vậy?\”
\”Anh phải làm một quyết định khó khăn. . . . .\”
Nửa tiếng sau, Tống Phong đắn đo cả buổi rồi run rẩy đi vào tòa nhà chính, một lát sau mới đưa tay gõ cửa.
\”Vào đi.\”
Tống Phong hít sâu một hơi, chậm chạp lết vào trong: \”Huấn, huấn luyện viên. . . . . .\”
Trịnh Kì Dũng ngẩng đầu lên: \”Con không đi Vân Nam à?\”
\”Không có. . . . . .\”
\”Ừ, tới đây làm gì?\”
Tống Phong yếu ớt nói: \”Mượn. . . . . . Mượn xe việt dã. . . . . .\”
Trịnh Kì Dũng khoanh tay nhìn hắn.
Tống Phong từ từ lui về phía sau, bất tri bất giác đã lui về tới cửa, hắn bấu víu khung cửa một cách tội nghiệp, bổ sung thêm: \”Đi chơi. . . . . .\”
Trịnh Kì Dũng nhìn người nào đó một lát, móc chìa khóa ra, ném qua: \”Đừng chơi muộn quá.\”
\”Rõ!\” Tống Phong chụp chìa khóa rồi quay đầu bỏ chạy, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.