Tiêu Minh Hiên ôm eo Tống Phong, kéo Tống Phong vào trong lòng, tay còn lại thì nắm chặt cằm đối phương. Hắn dùng hơi nhiều sức, làm cho đầu lưỡi của mình thâm nhập càng sâu, hôn đắm đuối một phen.
Tống Phong bị bắt ngửa đầu lên, biết Tiêu Minh Hiên còn phải quan sát buổi kiểm tra, chắc hẳn sẽ buông mình ra nhanh thôi, dù sao chỉ là một nụ hôn, Tống Phong cũng không để ý lắm. Bên cạnh là cửa phòng, bên tai có thể nghe rõ ràng tiếng nhạc và tiếng người ngoài hành lang, bọn họ đang hôn nhau ngay sau cánh cửa của căn phòng mờ tối, cảm giác này vừa bí ẩn vừa kích thích. Tống Phong cảm nhận vật ấm áp di chuyển trong miệng, xúc cảm mềm mại này thật khiến người ta say mê. Tống Phong nắm lấy quần áo của Tiêu Minh Hiên, bắt đầu đáp lại.
Tiêu Minh Hiên thở hổn hển, hôn càng sâu hơn, trong lúc triền miên có thể nghe được tiếng nước khe khẽ hòa với tiếng động ầm ĩ bên ngoài, làm cho người ta càng phấn khởi hơn. Tiêu Minh Hiên lại hôn sâu thêm một chút, cuối cùng mới lưu luyến lui ra ngoài, khi tách ra còn mút nhẹ vào môi dưới của đối phương, để lại một mảnh ướt át.
Tống Phong thở dốc, liếm liếm môi nhìn bóng dáng mơ hồ trước mặt, nụ hôn này quá ngắn, sức nóng của cơ thể còn chưa được giải tỏa thì đã chấm dứt rồi, nhưng chính vì như vậy mới để lại nhiều dư vị.
Tiêu Minh Hiên vẫn đang nắm cằm Tống Phong, ngón cái chậm rãi vuốt ve môi đối phương: \”Cảm giác thế nào?\”
Tống Phong cười cười: \”Không tệ.\”
\”Vậy là tốt rồi.\” Nói xong, Tiêu Minh Hiên mở cửa, ánh sáng ngoài hành lang theo khe hở chiếu vào phòng.
Chuyện thứ nhất mà Tống Phong làm chính là cúi đầu xuống, tuy bộ đầm này không phải là đầm bó sát, nhưng cũng không phải là dạng rộng thùng thình, lỡ như gặp sự cố thì xong đời. Tiêu Minh Hiên nhìn thấy rất rõ ràng, cười nghiền ngẫm: \”Cương à?\”
\”Chưa cương hẳn có được không…\” Tống Phong thuận miệng đáp, tiếp tục cúi đầu quan sát, \”Nhìn ra được hả?\”
Tiêu Minh Hiên nhìn lướt qua: \”Không có.\”
Lúc này Tống Phong mới yên tâm đi ra ngoài. Tiêu Minh Hiên ôm eo Tống Phong, đỡ Tống Phong đi tới thang máy, vừa rồi thật sự rất kích thích, đối với người không có tiết tháo chỉ đi theo cảm giác như Tống Phong, việc này càng dễ khơi dậy sự nhiệt tình của hắn, nhưng có một tiền đề quan trọng, đó là Tống Phong không ghét mình, nếu đổi thành người khác —— ví dụ như Phù Sơn Minh chẳng hạn —— Dám cá Tống Phong sẽ trực tiếp ra tay đánh người.
Xem ra Tống Phong cũng không ghét sự đụng chạm của mình, Tiêu Minh Hiên híp mắt, đây là dấu hiệu tốt.
Bọn họ nhanh chóng đi lên lầu hai, hai người kia đã ngồi xuống, phía sau là vài tên thuộc hạ, Bạch Húc Nghiêu tựa lưng vào ghế, hưng phấn ngoắc tay với bọn họ: \”Anh, nhanh lên, sắp bắt đầu rồi.\”
Tống Phong khập khiễng bước qua, vừa ngồi xuống liền tháo giày ra, giẫm lên mặt thảm mềm mại: \”Mẹ nó, mệt muốn chết.\”
Tiêu Minh Hiên ngồi xuống bên cạnh Tống Phong, cúi đầu liếc mắt nhìn thử, Tống Phong mang vớ dài, không thấy rõ hình dạng của vết thương, đành phải đợi quay về rồi tính sau. Hắn ôm eo Tống Phong, nhìn về phía giữa sảnh, nơi đó có môt sân khấu hình tròn cao nửa mét, trên sân khấu có vài vũ công nóng bỏng đang đứng, bọn họ nhiệt tình chào hỏi mọi người, chỉ chờ nhạc vang lên là bắt đầu biểu diễn.