[Đam] Đặc Chủng Dong Binh – Nhất Thế Hoa Thường – Chương 13: Đường đêm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam] Đặc Chủng Dong Binh – Nhất Thế Hoa Thường - Chương 13: Đường đêm

Trong phòng bắt đầu vang lên tiếng cởi quần áo, thần kinh của tất cả mọi người đều căng thẳng, ngay cả không khí cũng có chút ngưng trệ. Tiêu Minh Hiên biết không thể phân tâm vào lúc này, hắn đổi phương hướng, sang bên trái của Tống Phong đứng, rũ mắt nhìn một chút.

Cổ tay Phù Sơn Minh bị roi trói chặt, làn da bị siết đến trắng bệch, vết thương trên tay phải của hắn bị rách trong trận đối kháng vừa rồi, máu tươi thấm ướt băng vải, rơi từng giọt xuống mặt đất. Tống Phong nắm chặt hai tay của Phù Sơn Minh, gân xanh trên mu bàn tay cũng lồi ra ngoài.

Phía sau bọn họ là một chiếc giường lớn, Tiêu Minh Hiên lùi về sau vài bước, cầm bộ quần áo khoác lên người, sau đó lấy một cái khăn tắm đi tới giúp Tống Phong giữ chặt Phù Sơn Minh. Lúc hai tay chạm vào nhau, Tiêu Minh Hiên cảm thấy tay Tống Phong lạnh như băng, thậm chí còn khẽ run rẩy. Ngược lại, vẻ mặt của Tống Phong rất bình tĩnh, hắn nắm chặt roi, bảo đảm Phù Sơn Minh sẽ không giãy ra được.

Tống Phong thở hổn hển, dùng tay còn lại ghìm chặt cổ Phù Sơn Minh, kéo Phù Sơn Minh về phía mình. Hắn nhìn đám người đang cởi quần áo, cười híp mắt khen ngợi: \”Cưng à, vóc dáng mấy tên thuộc hạ của cưng cũng không tệ, có thử lên giường với bọn chúng chưa?\”

Những người đó sững sờ, biểu tình trên mặt lập tức thay đổi, phải nói rất là đặc sắc.

Phù Sơn Minh vẫn đang cười, ánh mắt càng lúc càng sáng, không biết do tức giận hay là do phấn khởi, hắn liếm liếm môi: \”Không có, bây giờ tao có hứng thú với mày hơn, bảo bối.\”

Tống Phong cười híp mắt: \”Tiếc quá, có rất nhiều người đẹp yêu tao, tao hoàn toàn không có hứng thú với mày.\”

\”Không sao, tao sẽ giết sạch bọn nó,\” Phù Sơn Minh bị dao chặn ở cổ, không dám động đậy, chỉ có thể dùng mắt liếc Tống Phong, \”Mày tên gì?\”

\”Tao hả? Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, tao tên là Tiêu Minh Hiên, mày phải nhớ cho kĩ.\”

\”Tiêu Minh Hiên. . . . . .\” Phù Sơn Minh lẩm bẩm, \”Tao sẽ nhớ kĩ mày.\”

Tiêu Minh Hiên: \”. . . . . .\”

Bọn thuộc hạ phía trước đã cởi xong, cả đám trần truồng đứng một góc, sắc mặt cực kì khó coi. Tống Phong ra lệnh: \”Tất cả lùi về phía sau, nhanh lên một chút, đừng lãng phí thời gian của hai bên, lỡ như tao run tay, tên này không cầm máu được thì phiền đấy.\”

Những người kia không còn cách nào khác, đành phải lùi về phía sau, nhanh chóng ra khỏi căn phòng. Tống Phong và Tiêu Minh Hiên đỡ Phù Sơn Minh bước ra ngoài, Tiêu Minh Hiên dùng chân đá đống quần áo, sau đó nhặt lên một thanh chủy thủ. Hắn lấy thêm một cái khăn tắm, trói Phù Sơn Minh thêm một lớp, có hai cái bảo đảm thì không cần ghìm Phù Sơn Minh nữa.

Tống Phong thấp giọng nói: \”Xé thêm hai miếng nữa đi.\”

Phù Sơn Minh nheo mắt lại, thầm nghĩ không tốt, vừa định mở miệng đã bị Tống Phong nhanh tay lẹ mắt bịt miệng lại, mùi máu tươi lập tức tràn vào mũi. Tiêu Minh Hiên nhanh chóng xé thêm hai miếng, dùng một miếng bịt mắt Phù Sơn Minh, miếng còn lại nhét vào trong miệng hắn. Đám người bên ngoài lập tức quát lên: \”Bọn mày làm gì vậy?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.