Đắc Thắng × Thái Khang | Mùa Hạ Và Gió Nam. – 04; – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đắc Thắng × Thái Khang | Mùa Hạ Và Gió Nam. - 04;

đắc thắng tỉnh lại là khi bên ngoài cánh cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa đánh thức của quản lý. gã nheo mắt, cố gắng làm quen với ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào trong gian phòng không quá lớn. đưa đôi mắt nhìn xung quanh, bất giác tìm kiếm hình bóng của một ai đó. cảm nhận bên cạnh mình có hơi thở nhẹ nhàng, mùi gió nam nồng ấm còn lan trong không khí. gã vô thức hít vào một hơi, cứ như thể bản thân sẽ nghiện nếu chìm đắm trong nó quá lâu.

gã xoay mặt, chạm vào gương mặt ngủ yên của thái khang. anh nằm bên cạnh gã, cuộn mình trong chăn bông. hơi thở nhẹ nhàng, khe khẽ như một con mèo trắng muốt nằm ngoan ngoãn, say sưa trong vòng tay của gã.

mím môi, đắc thắng quan sát vẻ mặt của anh, cảm nhận mùi hương gió nam ngày càng đậm khi đến gần. vươn tay, ôm lấy anh, kéo cả cơ thể của thái khang vào trong lòng, tin tức tố đượm đặc quanh cánh mũi, khiến gã cảm thấy thoải mái.

được an ủi tin tức tố, trạng thái của gã đã tốt hơn trước, đôi mắt cũng không còn biểu thị của sự mệt mỏi, rất nhanh đã chỉnh chu công tác chuẩn bị ghi hình. điều đó khiến đạo diễn rất vui, đối với ông, đắc thắng là một diễn viên trẻ có tài, hơn hết còn rất kính nghiệp, điều đó mà nói là một sự trân quý giữa hàng ngàn diễn viên chỉ biết chạy theo những giá trị hão huyền.

thái khang tỉnh lại khi đoàn phim đã bắt đầu ghi hình, anh vệ sinh cá nhân rồi dọn dẹp một chút đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi thành phố giang hồ, trở về yên hạ. anh đưa mắt nhìn về phía cửa sổ, mặt biển buổi sáng gợn sóng, nước biển xanh biếc óng ánh dưới ánh nắng nhàn nhạt của mặt trời, trong lòng có cảm giác khó tả.

tin tức tố của đắc thắng cũng có mùi hương của biển cả thổi vào, nồng nàn, ấm áp, khiến người lần đầu trải qua cảm giác bị áp chế như anh chịu ảnh hưởng rất lớn.

đứng nhìn đoàn làm phim từ trên cao, đắc thắng đang chăm chú đọc kịch bản, vây xung quanh lấy gã có rất nhiều người. anh lùi lại một vài bước như thể tựa đường lui cho chính mình, anh không thể với tới được đắc thắng, gã giống như ánh trăng hư ảo trên mặt biển, mãi mãi không thể chạm vào một cách nguyên vẹn.

thái khang và gã không cùng thế giới, anh theo đuổi lý tưởng của nhân loại, cống hiến công nghệ gen sinh học, còn gã theo đuổi ước mơ của mình, toàn tâm toàn ý với diễn xuất. cả hai không có hướng đi, chỉ vô tình va phải nhau trong cuộc đời. dù tin tức tố có phù hợp đi chăng nữa, thì phản ứng đào thải vẫn có. hôm qua chính là một ví dụ điển hình cho việc này.

khẽ thở dài ra một hơi, anh rời khỏi phòng, xuống bãi đỗ. khi ổn định trên ghế lái, bất ngờ có người gõ cửa kính xe. anh ngẩng đầu, là đắc thắng.

hạ cửa kính, anh quan sát vẻ mặt đã tươi tắn hơn trước của đối phương, cho thấy phác đồ điều trị đã có chút tương thích với gã, chỉ cần điều chỉnh thêm một chút nữa sẽ không sao.

\”sao thế?\”

\”… tôi muốn nói chuyện với anh một chút. có được không?\”

thái khang nhìn gã như thể đang cầu khẩn mình, lại nhìn đến đồng hồ hiển thị trên đồng hồ, cuối cùng gật đầu một cái. đắc thắng giống hệt như một con cún lớn quẫy đuôi, trực tiếp leo lên ghế phụ, đưa đôi mắt quan sát anh.

bị ánh mắt của đối phương nhìn đến bỏng da cháy thịt, thái khang hắng giọng, hỏi:

\”cậu có chuyện gì sao?\”

\”à… là chuyện đêm hôm qua.\”

anh thoáng khựng lại. đêm hôm qua sau khi đắt thắng ngất xỉu trên vai anh, thái khang đã đặt gã nằm xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho gã. anh không biết bản thân đắc thắng đã trải qua chuyện gì, việc xung đột với một tin tức tố tương thích rất hiếm có, huống hồ gã còn là một enigma – một con quái thú đứng đầu chuỗi thức ăn.

có thể anh vẫn chưa đủ trải nghiệm để hiểu rõ hơn về loại gen này, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. theo như dự tính, nếu sau khi kết thúc điều trị cho đắc thắng, anh sẽ đến thành phố tuyên hải công tác vài năm, cuối cùng mới quay trở lại thành phố yên hạ. thời gian không gấp rút, nhưng cấp trên đã bắt đầu thúc giục, muốn anh nhanh chóng làm xong công việc ở đây.

việc giáo sư trần giữ anh lại chắc cũng vì ca bệnh của đắc thắng. có lẽ ông không trực tiếp điều trị vì chuyện tương thích tin tức tố chăng?

\”chuyện đó…\”

\”không sao cả. đây là phản ứng bình thường của cậu khi tiếp xúc với loại tin tức tố khác trong thời gian dài thôi. tôi có ghi chú thuốc ở trên bàn, cậu theo đó mà sử dụng.\”

đắc thắng à lên một tiếng rồi gật đầu. nhưng ý gã không muốn nói đến chuyện này. gã chỉ muốn anh ở đây thêm một hai ngày, tốt nhất là ở đây cho đến khi gã quay xong cảnh ở giang hồ. nhưng suy đi nghĩ lại, đắc thắng đành nuốt ngược ý nghĩ đó vào trong. gã chỉ là một diễn viên nhỏ bé vừa vụt sáng qua màn hình đại chúng, còn anh là phó giáo sư có tiếng tăm ở trong nước.

cả hai vốn không cùng lối đi.

thấy đắc thắng rơi vào suy tư sau câu nói của mình, lại cảm thấy nếu như không dặn dò liệu gã có uống thuốc hơn những gì anh cho phép không. nghĩ lại thật sự cảm thấy không ổn.

\”cậu đừng có làm dụng thuốc đấy. nếu tôi phát hiện cậu sử dụng thuốc, tôi sẽ đổi một loại tin tức tố khác.\”

\”a… không có đâu mà! anh đừng đổi tin tức tố. tôi đau.\”

gã nghe đến thấy thế tuyệt nhiên mất đi ý xấu, còn vốn định sử dụng thuốc ức chế nhưng không ngờ lại bị đối phương nắm thóp. tin tức tố là một trong những liệu pháp an ủi hiệu quả nhất cho đến thời điểm hiện tại.

đối với một enigma mà nói, việc tin tức tố có độ tương thích giúp họ thư giãn rất nhanh. nếu thái khang đổi một loại tin tức tố mới, gã không được an ủi, áp lực dồn nén sẽ khiến gã bức bách đến phát điên.

thấy thái khang không có ý đùa, gã lại càng thêm bối rối. đưa đôi mắt đầy tủi thân nhìn anh, cố gắng lấy sự mềm lòng của đối phương, gã hé môi.

\”thật sự sẽ rất đau đó, phó giáo sư khang.\”

ý tứ của gã rõ ràng là nũng nịu, nhưng lọt vào tai anh cứ như liều thuốc nổ.

cuối cùng không để bầu không khí rơi vào im lặng, anh lấy cớ đã đến giờ xuất phát mà đuổi gã ra ngoài. thấy đối phương xuôi xuôi, đắc thắng mới mỉm cười xuống xe.

thái khang gục lên vô lăng, âm thanh mềm mại của gã vẫn còn vang vọng bên tai.

\’phó giáo sư khang\’ một tiếng thật dễ nghe.

;

dieu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.