Đắc Thắng × Thái Khang | Mùa Hạ Và Gió Nam. – 02; – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đắc Thắng × Thái Khang | Mùa Hạ Và Gió Nam. - 02;

thái khang ngồi trên ghế, cẩn thận ghi chép những dữ liệu trên máy đo lường phản ứng tin tức tố. trong không khí, mùi hương của một omega nhân tạo được phát tán ra, bao trùm lấy cả căn phòng.

anh trầm mặc, cảm thấy tình trạng phản ứng với tin tức tố nhân tạo gần như rất tệ. chỉ số tương thích rõ ràng không cao, phản ứng đều ở mức thấp.

tay vẫn ghi chép, nhưng trong lòng anh lại có nhiều suy nghĩ. đây là loại tin tức tố được mô phỏng theo bản năng phản ứng của một enigma. hiện tại trên thế giới đã ghi nhận, hơn hai trăm enigma được kiểm tra phản ứng sinh hoá đều có thể kích thích bọn họ. nhưng chỉ riêng đắc thắng thì không.

anh đưa mắt nhìn gã, nhìn gương mặt điển trai đang nhíu mày, cố gắng chống chọi với tin tức tố nồng nặc. cuối cùng thái khang cũng đưa tay, tắt máy phát tán tin tức tố.

lúc này đắc thắng mới thở nhẹ ra một hơi, máy lọc không khí nhanh chóng được mở lên, trả về cho gã cái không khí trong lành trong phòng kiểm tra phản ứng. gã đưa mắt nhìn anh, nhìn dáng vẻ suy tư của thái khang mà chẳng biết nói gì. có vẻ như tình trạng của gã đã tệ đến mức phó giáo sư của viện nghiên cứu không thể làm gì được.

rướn người, muốn xem thái khang đang viết gì trên trang giấy, gã bất ngờ khi trên người anh có một mùi hương nhẹ nhàng, bỗng chốc khiến gã động tâm. hơi thở bắt đầu có chút gấp gáp, giống như đang cố gắng hít lấy tin tức tố còn bám trên người anh.

lần đầu tiên sau lần phân hoá, đắc thắng có thể cảm nhận tin tức tố của một ai đó mà không rơi vào cảm giác căng thẳng, ngược lại còn vô cùng thoải mái. càng ở gần, gã càng muốn có được nhiều hơn, bản năng của một enigma không cho phép gã ngừng lại. đắc thắng muốn chạm vào thái khang, muốn cắn lấy tuyến thể alpha thơm lừng, muốn khiến anh bật khóc dưới thân.

gã giật mình, nằm xuống đệm. trong lòng có nhiều câu hỏi tự vấn bản thân. gã đang nghĩ cái gì thế này?

hình dung trong đầu khung cảnh phó giáo sư mềm mại, khóc nấc lên khi bị ức hiếp, cả người đỏ ửng lên vì ngại, đôi mắt ngấn lệ đầy dục vọng. bên dưới nuốt chửng lấy cự vật của gã…

mình bị điên rồi! thật sự bị điên rồi!

nhưng mà… lại nghĩ đến buổi sáng thái khang trong chiếc áo blouse trắng trang nhã, nghiêm chỉnh cầm bản báo cáo. tối đến lại lọt thỏm trong chiếc áo sơ mi của gã mà mỉm cười. đắc thắng thích chết mất.

điên! chắc chắn là mình có bệnh!

thái khang hoàn toàn không quan tâm đến người bên cạnh đang vì tin tức tố của mình mà suy nghĩ, vừa sâu xa, vừa xằng bậy. anh thở ra một hơi, chắc phải sử dụng đến liệu pháp vật lý và sử dụng thuốc ổn định tin tức tố mới có thể cứu vãn được tình thế.

\”dữ liệu của cậu rất tệ, nhất là thời gian chịu đựng không cao.\”

anh nhìn gã, nhìn gương mặt có chút thấy vọng của đối phương mà cũng cảm thấy thương xót. bản thân anh cũng từng trải qua cảm giác này, chỉ là anh không quá nặng. còn gã, mọi thứ đều ở mức không cao, thời gian chịu đựng tin tức tố cũng quá thấp.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.