Edit: Tagoon
\”Hay!\”
Tiểu nhị mặt đầy hưng phấn nói với Hạ Dương: \”Mặt của tên quản gia kia hết xanh, đen rồi lại chuyển sang trắng, hai mắt trợn trừng đến mức như sắp lồi ra ngoài.\”
\”Ngươi còn không cho hắn cơ hội kịp mở miệng.\” Tiểu nhị \”Ha ha ha\” cười to, vỗ vai Hạ Dương nói: \”Đúng là đỉnh.\”
\”Lại không phải tới để nghe hắn nói lời vô nghĩa, cho hắn mở miệng làm quái gì.\” Hạ Dương nhàn nhạt nói.
Hắn ánh mắt nghiêm túc, giọng điệu thản nhiên, nhưng trong lòng lại biết đã hoàn toàn xé rách mặt, về sau cần phải hết sức đề phòng.
\”Ai!\” Hạ Dương bất đắc dĩ, bây giờ còn chưa có năng lực một phát dìm chết Trần gia, lồng ngực hắn như có một cái gì đó nghẹn lại, nghĩ đến là cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hắn biết mình kể từ khi đi đến nơi này đều rất cẩn thận, luôn giữ thái độ được thì được mà chẳng được thì thôi, thậm chí vì giảm bớt phiền toái còn giả ngu giả ngơ.
Đó là vì ở chỗ này không có người hoặc sự việc mà hắn để ý, không có bất cứ thứ gì có thể làm hắn để bụng, điều này chứng minh hắn đã không đặt Liễu Cảnh Văn ở vị trí quan trọng.
Nhưng từ sau ngày hôm qua, Hạ Dương biết trong vô thức, Liễu Cảnh Văn đã lặng lẽ bước vào tâm trí hắn, chỉ cần nghĩ đến y có một chút không vui là hắn đã cảm thấy không nỡ.
Vừa rồi nếu không phải cực lực khống chế, nói xong xoay người nhanh chóng rời đi, Hạ Dương còn muốn đánh Trần quản gia để xả giận, tức tối trong lòng không giải phóng được cảm giác thật sự rất khó chịu.
\”Đúng rồi.\” Tiểu nhị đột nhiên vỗ đầu một cái, kỳ quái hỏi: \”Liễu tú tài có quan hệ gì với ngươi, sao lại nhờ ngươi tới đây trả đồ vậy?\”
\”Ặc.\”
Hạ Dương bước chân khựng lại, ánh mắt không được tự nhiên né tránh cái nhìn của tiểu nhị, nắm tay để lên miệng ho khan vài tiếng che giấu sự xấu hổ và chột dạ, giả vờ như không có gì nói: \”Y là vợ của ta.\”
\”Cái gì?\” Tiểu nhị tức khắc cao giọng kinh hô, đôi mắt trợn tròn thiếu chút nữa rớt ra ngoài, không thể tin tưởng chỉ vào Hạ Dương nói: \”Liễu tú tài, là, là vợ, của, ngươi?\”
\”Ừ.\” Hạ Dương bình tĩnh gật đầu, ưỡn thẳng người, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn về phía trước, \”Ta đối tốt với y, lại có thể nuôi y chăm sóc cho y, làm vợ của ta thì có vấn đề gì không?\”
\”Ồ.\” Tiểu nhị hồ nghi, ánh mắt dừng ở trên người Hạ Dương thật lâu không chịu rời đi, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, \”Cũng đúng, có người bằng lòng chăm sóc cũng là chuyện tốt, dù sao so với việc gặp nạn bị người ghét bỏ còn tốt hơn nhiều.\”
\”Liễu tú tài cũng là người có phúc.\” Tiểu nhị nói: \”Bao nhiêu người gặp nạn chẳng mấy ai có kết cục tốt, bây giờ gả cho ngươi, dù thế nào ngươi cũng sẽ không bạc đãi y, về sau xem như có nơi nương tựa.\”
\”Đương nhiên rồi.\” Hạ Dương cười, ánh mắt trở nên nhu hòa, \”Y muốn ăn cái gì thì mua cho y cái đó, quần áo cũng được may bằng lụa, người đọc sách thích uống trà, ta hàng ngày đều pha cho y, chỉ cần y muốn hoặc là yêu cầu, ta đều sẽ nghĩ cách thỏa mãn y.\”