Cuộc Sống Của Bé Song Tính Sau Khi Bị Bắt Cóc – Chương 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cuộc Sống Của Bé Song Tính Sau Khi Bị Bắt Cóc - Chương 1

Ái Ninh là một bé song tính đáng yêu, gương mặt vô cùng khả ái, đôi mắt to tròn long lanh khi nhìn vào sẽ cảm nhận được đôi mắt đó sẽ luôn có nước giống như sắp khóc mà làm cho đối phương muốn được an ủi dỗ dành em bé này, cái mũi cao lại nhỏ, đôi môi đỏ mọng đầy đặn như một quả cherry mọng nước. Gương mặt em vô cùng xinh đẹp lại có chút thanh thuần ngây thơ.
Em có một làn da trắng nõn hồng hồng như quả đào, tâm tính lại rất tốt bụng đáng yêu, nên được mọi người xung quanh hay gọi  trêu chọc là em bé. Mặc dù hiện tại em cũng đã 16 tuổi. Em mồ côi cha mẹ từ khi năm tuổi được bà con trong làng mỗi ngày nuôi lớn .

Cuộc sống hàng ngày của em chỉ xoay quanh việc bán bánh, em làm bánh rất ngon nên được nhiều người ghé mua ủng hộ lắm. Nơi em sống là dưới chân núi.Từ bé em được mộ người dặn rằng không được lên núi vì ở đó có một nhóm đàn ông khá đáng sợ sống ở đó, nghe đồn là bọn họ ăn thịt người, uống máu tươi nên chẳng ai dám lên núi, có vài người muốn làm anh hùng. Nhưng rốt cuộc thì hai ba ngày sau người dân phát hiện xác của họ nằm ở giữa làng, cơ thể còn bị xé rách mất hết hai tay, nên ai ai cũng sợ không dám bén mảng đến.
Hôm nay là ngày bão nên em cũng không buôn bán nhiều, vì thế từ từ chiều thì em đã đóng cửa nghỉ ngơi , nhà em thì nằm cuối ngôi làng. Ở đây, chỉ thưa thớt một hai căn nhà của những người già. Trông khi trời thò đang mưa to gói lớn, em đang ngồi sửa lại mấy cái áo bị bung chỉ thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, mặc dù có chút sợ trong người nhưng vì bản tính lương thiện cứ trỗi dậy trong người nên em vẫn quyết định ra mở cửa, sợ người ta vì mưa bão mà gặp nạn nhờ em cứu giúp. Cánh cửa vừa mở ra, em còn chưa kịp ú ớ chuyện gì thì đã bị một gã đàn ông cao lớn đánh ngất rồi vác em lên vai mà chạy về phía trong rừng lên núi.

Hắn chạy thoăn thoát trong cơn mưa lúc ẩn lúc hiện rất nhanh, dường như việc vác em trên vai chẳng nhằm nhò gì….Hắn vác em đến một ngôi nhà gỗ khá lớn nhưng lại vô cùng đơn sơ, thả em lên nằm một cái giường gỗ lớn, được lót vài tấm khăn bông khá dày để giữ ấm và không bị đau lưng khi ngủ.

– Nương tử, nàng nằm đây đợi một chút ta đi kêu cha và các sư huynh đến.

Người đàn ông khi nãy mang em từ làng đến đây. Hắn có thân hình khá to lớn, cả người là một màu nâu đồng, to chân thì rất săn chắc mạng mẽ, nhìn từ xa cơ thể của hắn như một con gấu nâu lớn. Nhưng gương mặt lại khá hiền lành, cách ăn nói khá ngây ngô như trai mới lớn.
Hắn thả em vẫn đang ngủ say trên giường chạy đi kêu các sư huynh và cha của mình đang đi săn về thông qua việc truyền đi một âm thanh kì lạ gì đó.
Rất nhanh từ xa ở mỗi hướng có đến năm sáu người dáng vẻ cũng không thua gì hắn đôi khi còn cao lớn hơn đang đi về phía nhà, trên tay thì mỗi người cầm một túi đồ lớn.
-A Vĩ, ngươi đi rước em ấy về sớm vậy. Có xảy ra chuyện gì không?

– A, không có gì hết. Ta đến gõ cửa nhà em ấy một chút thì em ấy ra mở cửa, ta thấy vậy thì chạy đến bế em ấy chạy về đây luôn.

-Ngươi đừng có mà mạnh bạo với em ấy, nếu không em ấy sẽ sợ đấy.

-A Vĩ biết rồi, nhị sư huynh yên tâm, đệ cho nương tử ngủ trên giường ấy.

-Được vậy thì tốt.

Người bắt em về đây chính là người con trai út trong nhà này tên là A Vĩ, trên hắn có ba người đại ca, và một người cha. Tên theo thứ tự là A Đại, A Hoàng, A Quyết, cuối cùng tên của người cha là Mặc Đình.
Mặc Đình là trẻ mồ côi, từ nhỏ bị cha mẹ vứt trên núi tự sống, khi bé ông đã khá to lớn vượt trội hơn những bạn đồng trang lứa khác, tính cách thì nghiêm nghị cùng vơi ngoại hình của mình cũng phản ánh được tính cách đó của ông. Ông không có vợ mà những đứa con đó ông nhặt được chúng cũng bị bỏ rơi như ông mà đem về nuôi dưỡng.
  Lúc ông về đến nhà trên tay cầm một túi vải, bên trong là một bộ y phục lụa màu đỏ. Một tay thì cầm một túi trang sức như hình dáng lại khá kì lạ. Những người kia cũng về nhưng trên tay thì cầm vài món đồ khác nhau. Bọn họ ai ai cũng cao lớn, còn cao lớn hơn cả A Vĩ, tay chân cơ bắp cuồn cuộn khỏe khoắn gương mặt lại có vài phần nghiêm túc, trưởng thành nhưng lại vô cùng đẹp trai. Bọn họ rôm rả nói chuyện, vừa nói chuyện vừa trang trí lại nhà cửa, như chuẩn bị cho cái gì đó.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.