Pn pé vk cả 15 tủi vuôi chơi cùng ck 🤤
_____________
Trước khi có một bầy thê thiếp đông vui náo nhiệt như hiện tại, Tống Thanh với tư cách là chính thất của Thương Vương gia luôn được phu quân chuyên quyền độc sủng suốt một thời gian dài.
Tống Mạc Ân bấy giờ chỉ mới cập quan được mấy năm, vẫn còn là thanh niên trai tráng cuồng ngạo thích chơi trò cảm giác mạnh. Vì muốn tìm thêm thú vui mới mẻ trong chuyện vợ chồng, hắn hay bày trò để Tống Thanh phải làm theo mấy thứ vô sỉ chẳng đâu vào đâu.
Tỉ như hôm nay, hai người cùng đi thuyền đến Giang Nam thưởng ngoạn, Tống Thanh phải mặc một cái quần hở đũng vô cùng tục tĩu, cũng bị ép nín đái từ sáng sớm.
Kể cả từ trước khi chính thức cưới nhau, Tống Thanh cũng đã sớm quen với việc chấp nhận mọi sự \”bắt nạt\” ngang ngược đến phi lý của Tống Mạc Ân. Hắn mà đã thích chơi là toàn nghĩ ra mấy trò đái bậy tai quái, khiến vị thê tử bé nhỏ tội nghiệp này chỉ có nhục hơn chứ không có nhục nhất.
Dẫu biết thế nhưng có câu gần mực thì đen, chính Tống Thanh cũng cảm thấy mặc quần rách đũng dễ lộ chim như vậy rất kích thích, nhất là khi trong người cứ óc ách cái cảm giác nao núng buồn đái thì tình thú càng được đà tăng lên gấp bội.
Thuyền cứ bình bình trôi dạt trên sông, để đến vùng mỹ cảnh Giang Nam cũng phải mất thêm một ngày một đêm, mà lúc này Tống Thanh cũng đã vượt ngưỡng giới hạn, y thật sự cấn đi đái đến không thể chịu nổi nữa rồi.
______________
Tống Mạc Ân ngồi bên mạn thuyền, nhàn nhã vừa hãm trà, vừa giải lại mấy thế cờ khó mà hắn có dịp so tài cùng mấy vị cao nhân dạo gần đây. Trời mới tờ mờ sáng, gia nhân và lính gác đều đang ở trong khoang các thuyền con bên cạnh hộ tống. Bộ dáng Tống Mạc Ân vẫn cứ ung dung như đang thoải mái đợi một thứ gì đó, và đúng thật, cái \”thứ\” hắn không uổng công chờ cuối cùng cũng thừa cơ hội vắng vẻ này mà mò đến kế bên hắn.
\”Mạc Ân ca ca…\”
Tống Thanh từ trong khoang thuyền chính ló đầu ra nhìn, gương mặt xinh đẹp thanh lãnh chỉ mới độ xuân thì, vẫn còn rõ sự non nớt mềm mại của một thiếu niên. Y nheo mắt, hai gò má rạng từng đợt ửng hồng. Gió sông rất lạnh nhưng hai bên thái dương y lại đổ từng giọt mồ hôi lớn như hạt châu. Đôi môi đỏ hồng cũng khổ sở mím chặt, tựa như đang nhẫn nhịn điều gì.
\”Tiểu Thanh làm sao đây? Còn sớm như vậy không ngủ đi, lại tìm ta nhõng nhẽo?\”
Tống Mạc Ân mỉm cười, vẫn vờ như không biết gì mà rót đầy một chén trà, sau đó ra hiệu cho tiểu thê tử mau lại đây để được ban sủng.
\”Ca ca… hôm qua … ta không… không được… trên thuyền không có chậu ngọc…\”
Tống Thanh bây giờ mới thẳng lưng tiến lại gần phu quân, y còn phải bước từng bước ngắn, cố khép bớt háng để không bị lòi chim ra khỏi cái quần hở đũng kì quái này.
Từ xế chiều đến giờ y đã mắc đái lắm rồi mà chẳng có chỗ để xả lũ, lại còn phải mặc cái quần rách như muốn phơi sạch hết hàng họ, không được mặc khố.