Tứ Phu nhân buông hàng đái bậy & say bét nhè nhưng vẫn thích cãi nhau.
_____________
Trong lúc hai người Tống Thanh và Giác Nguyên vội vã chạy đi \”giải quyết\”, cả bàn nhất thời chỉ còn trơ trọi một mình Châu Tư Yến là vẫn còn trụ lại tiếp tục ngồi thưởng rượu. Phượng Kỳ bên cạnh đã sớm say đến bất tỉnh nhân sự, mới đái xong một bãi lại tì tì uống thêm một vò Hoàng Kim Thủy khiến y lúc này mềm nhũn ra như bùn, gục đầu lên bàn vù vù ngủ liền một mạch.
Châu Tư Yến giờ mới buông chén rượu vẫn còn hơn nửa xuống, y khó khăn chống bàn đứng dậy, thoải mái bụm chặt háng không cần phải tiếp tục làm bộ làm tịch nữa. Dù có lì lợm đến đâu thì thân thể Tứ phu nhân cũng chỉ là của người trần mắt thịt, ba người kia bị Hoàng Kim Thủy càn quấy đến đứng ngồi không yên thì dĩ nhiên y cũng vậy, chỉ là y mặt liệt lại cực kì cứng đầu nên trông có vẻ là chịu đựng tốt hơn một chút mà thôi.
Lúc này Châu Tư Yến cũng không thể nín nhịn thêm được nữa, chỉ có điều đây không phải là biệt viện của y nên việc tìm một chỗ nào đó để kín đáo đi xả lũ cũng là một vấn đề. Y không hề muốn đái trước mặt người lạ nên ban nãy mới không chịu đi theo hai người Tống – Giác, mà giờ bỏ về Vân Các mới đái thì chắc chắn y sẽ chịu không nổi tè dầm giữa đường.
Nước tiểu cứ trào lên từng đợt như sóng dữ, không ngừng thúc mạnh vào lỗ đái của y như muốn lao ra ngoài. Bây giờ đến việc đi tìm chỗ đái bậy ngay trong khuôn viên của Trúc Hiên sợ y còn không lết nổi chứ đừng nói muốn được đái ở một nơi kín đáo riêng tư. Châu Tư Yến quẫn bách liếc nhìn Phượng Kỳ vẫn hồn nhiên say sưa ngủ gục một bên, rốt cuộc cũng đành chịu thua trước cơn mót đái quá mức khủng bố đang hành hạ con cặc tội nghiệp của y.
Vừa lúi húi vạch quần vừa nhìn quanh quất một hồi, tầm mắt Châu Tư Yến lập tức bị thu hút bởi một đống vò rượu rỗng nằm la liệt ngay dưới chân bàn. Y đã hạ quyết tâm đái bậy thì sẽ mặt dày mày dạn không quan tâm khí tiết gì gì của người quân tử nữa, lay mạnh Phượng Kỳ vài cái vẫn không thấy động tĩnh liền lập tức chuẩn bị hành động.
Có thể là do quá mắc tiểu, cộng thêm việc đang say xỉn nên rất nhanh y đã làm mọi thứ hoàn toàn theo bản năng. Từ việc lén lút ngồi quay lưng lại với Phượng Kỳ, nắm chim đang căng nước nhắm vào miệng vò rượu đặt dưới chân rồi thả lỏng người đái tồ tồ như thác đổ, dù y vẫn cảm thấy lo sợ bị phát hiện nhưng phần nhiều là cảm giác thỏa mãn không gì sánh được.
Châu Tư Yến ngồi trên ghế hơi mở rộng chân, ưỡn hông đái sướng đến run cả người, nước tiểu điên cuồng bắn ra thành từng dòng mạnh mẽ lấp đầy mấy vò rượu rỗng trong nháy mắt. Y phải cố lắm mới nhịn được để không rên rỉ ra tiếng, khuôn mặt luôn băng lãnh không cảm xúc giờ bị khoái cảm mót đái hun đến đỏ ửng. Cứ đái đầy xong một vò y lại phải nín một chút để chuyển sang vò khác, mỗi lần như thế đầu khấc lại kháng cự ngứa ngáy tê dại khiến y nứng dựng hết cả cặc. Tuy rất muốn vừa đái vừa thủ dâm nhưng Châu Tư Yến vẫn không dám vô sỉ đến vậy, hơn nữa y cũng sợ nước đái văng linh tinh sẽ làm dơ sàn.
/Sướng chết mất… đái sướng chim không chịu được… Thật không muốn ngưng chút nào…/
Châu Tư Yến sảng khoái nghĩ thầm, đã đái đến vò thứ sáu mà vẫn chưa thấy đỡ mót tè hơn được bao nhiêu. Lo lắng liếc qua số vò rỗng còn lại dưới chân, y không kìm nổi nỗi thất vọng sợ phải đình chỉ cảm giác xả lũ sung sướng này lại. Có thể là buồn đái do uống nhiều rượu khác với lúc mót thông thường, Châu Tư Yến vốn nhịn tiểu rất tốt mà lần này y thực sự đái đến vô cùng thất thố, thít chim mấy lần muốn thử ngừng mà không được.