Đại phu nhân gia giáo đái bậy như đĩ, chờ Phu quân không nổi nên vạch cặc ra cửa sổ đái xè xè.
_______________
Một đêm sung sướng hoan lạc của Thương Vương với Nhị phu nhân cứ vậy êm đềm trôi qua, thì đối với ba vị thê tử còn lại của Tống Mạc Ân lại là đêm dài trằn trọc mất ngủ. Đặc biệt, \”ướt át\” nhất có lẽ chính là ở Đường Viện của Đại phu nhân Tống Thanh.
__________
Tống Mạc Ân đã đi dự yến tiệc trong cung từ đầu buổi chiều, cứ như vậy đi quá cả giờ đái của các thê tử trong phủ. Tống Thanh vẫn mong phu quân sẽ nhân từ về trước nửa đêm, thế mà gần cả canh giờ sau khi nghe tin hắn hồi phủ rồi mà vẫn chẳng thấy mặt mũi đâu.
\”Ta biết rồi, lui ra ngoài đi.\”
Tống Thanh vô lực phẩy tay, trước ánh mắt ái ngại bất lực của người hầu thân tín cố nén một tiếng thở dài. Tình hình này chắc Vương gia đã đến phủ của một vị phu nhân nào đó, say khướt đắm chìm trong dục tửu tới quên sự đời rồi.
Ngồi trên ghế y không ngừng vặn vẹo xoay xở, khó nhịn đè lên con cặc trướng căng nước đái của mình, tâm trạng vừa bất an lại vừa vô cùng bực bội. Thực không muốn tin phu quân thế mà thật sự không thèm quan tâm tới bọng đái óc ách của các nhân thê khác trong nhà, để bọn hắn chờ đợi trong vô vọng như vậy mà không truyền đi nổi một lời thông cáo nào.
Gia quy trong phủ vô cùng nghiêm ngặt, trừ phi chính Vương gia thân chinh đến thưởng ngoạn, trực tiếp cho phép từng vị phu nhân được giải quyết, hoặc cho người đến báo mấy vị có thể tự mình xử lí. Còn bằng không sẽ phải nhịn như vậy tới giờ đái sáng hôm sau, đến khi có gia nhân báo cho Vương gia nhớ ra mới thôi.
Dù mọi lần Tống Mạc Ân có về muộn đến mấy hay có không đến ngoạn được thì mấy người Tống Thanh cũng chưa từng bị \”bỏ quên\” như bây giờ.
Y càng nghĩ càng giận, vốn có thể chất dễ buồn đái nhất trong bốn người, một ngày đái hai lần y còn muốn sống dở chết dở, huống gì giờ mới được đái một lần từ sáng tới giờ đúng là quá sức chịu đựng của y.
\”Khốn kiếp, muốn tiểu quá…\”
Tống Thanh nhíu mày, kẹp chim mạnh hơn cố chống lại cơn mót đái đã dâng lên đến đỉnh điểm. Một tay theo thói quen đặt lên ấm trà lại phải hạ xuống, y mặc dù đang cực kì khát nhưng cũng không dám uống thêm dù chỉ là một ngụm nước. Trên vầng trán trắng nõn mướt mồ hôi, không khí đêm hè oi ả càng góp phần khiến người ta thêm bức bối, dù lúc này y cũng chỉ còn mặc một lớp trung y trắng mỏng tang.
\”Mạc Ân ca ca…\”
Tống Thanh lẩm nhẩm tên người mình đã niệm cả một buổi tối, lại cắn cắn môi ngồi bất động thêm một hồi, cuối cùng đành chấp nhận việc mình phải đi ngủ với cái bọng đái ì ạch này trong vô vọng. Tống Thanh từ nhỏ đã được dạy dỗ rất tốt, ngay cả lúc mắc đái tới nhức cặc như vậy y vẫn luôn thẳng lưng, không để bản thân trông quá khó coi, chẳng qua tấm lưng gầy ngồi đó thì run lên thấy rõ.
Đại phu nhân kéo ghế bước vào giường, y đứng thay đồ ngủ, mặc một lớp y phục khác quá khổ lên người mình. Đó là quần áo cũ của Tống Mạc Ân. Từ nhỏ Tống Thanh đã thích làm ổ trong lòng phu quân tương lai, lớn lên một chút thì không được tuỳ tiện như vậy nữa nhưng y vẫn cố xin quần áo cũ của hắn về để mặc ngủ.