Có Hẹn Với Thanh Xuân – 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Có Hẹn Với Thanh Xuân - 1

Waring: có ngôn ngữ thô tục

_____________________________________

Phan Nguyễn Tuấn Anh.. Hắn có một người bạn nhưng mà thật khó để mà nói, hắn không biểu lo quá rõ ràng cảm xúc phấn khích của hắn, nó giống như 1 dòng điện chạy dọc sống lưng hắn, kích thích đại não nhịp tim đập liên hồi. Hắn chỉ có thể đùng hết lý trí để kiềm chế sự ham muốn của hắn

Không khi nào là hắn không nhớ tới mùi hương ấy. Hắn luôn mong ước một ngày nào đó người ấy sẽ là của riêng hắn, chỉ có hắn mới có thể sở hữu. Nhưng trở với thực tại, hắn nằm trên giường bấm điện thoại trong chán nản, rồi lại trằn trọc vì trời bắt đầu trở đông cứ vài ngày bạn hắn lại thấy hắn vào siêu thị mua chăn.. Nghe kì quặc nhỉ? Một học sinh gương mẫu trong mắt thầy cô lại có sở thích quái dị như vậy. 

Lúc Tường Vy gặp lại Quỳnh Anh thì buộc miệng kể về sở thích của Tuấn Anh, Quỳnh Anh cau mày không khỏi khó hiểu. 

\”Nó có cháu à? Hay mẹ nó vừa sinh em? Tự nhiên mua nhiều chăn thế để làm gì? \”

\”Không phải vậy, chỉ là khó mà giải thích được tại sao. Tự nhiên nó lại nổi sở thích sưu tầm chăn. Mà toàn là chăn bông mịn ấy\”

Đúng thật, có lần Quỳnh Anh đi qua nhà của hắn có để ý là tên này trong phòng toàn là chăn em bé đủ màu, được xếp ngay ngắn trên đầu tủ quần áo. Quỳnh Anh muốn chửi thề nhưng không được, bất giác hỏi ngay khi gặp Tuấn Anh.

\”Mày mua nhiều thế để làm gì vậy? \”

Tuấn Anh vừa đi học về, như mọi khi quần dài, áo phông trắng, khoang tay đứng trước cửa phòng, mặt mệt mỏi bảo.

\”Dạo này trời hơi lạnh nên tao mua nhiều thôi.. \”

Quỳnh Anh khó hiểu, máy sưởi trong phòng hỏng rồi à?

Tuấn Anh nhận ra nếu cứ duy trì tình trạng này dài lâu thì chẳng mấy tinh đồn học sinh ngoan trong mắt thầy cô sưu tầm chăn em bé sẽ bị đồn thổi khắp cái trường cấp 3 này mất. Nếu lỡ lan sang các trường khác thì còn tai hại hơn nhiều lần.

Tuấn Anh nghĩ mãi không xong cứ lăn lông lốc trên giường, chăn bông mềm mịn quấn quanh người, hắn đưa tay lên che miệng. Cảm xúc tham lam ấy nhanh chóng bao trùm lấy hắn, thúc giục bản thân mau chóng giửi đi 1 dòng tin nhắn, nhưng chưa đủ. Tình cảm chưa đủ, thân mật chưa nhiều, tin nhắn giửi đi với tư cách gì đây? Không ổn gì hết, rõ ràng là không giống một chút nào…Mấy cái chăn này mềm thật nhưng không giống với làn da của người ấy một chút nào. Hắn buồn bả nằm nghiên người sang một bên, cầm điện thoại mở messenger lên, khung hình chói mắt quen thuộc hiện lên, dòng tin nhắn cuối cùng là 2 tuần trước.

Ngay cả nhắn tin mà anh cũng không thèm nhắn nữa. Phạm Xuân Anh đúng là không biết chủ động mà. Nhưng mà hắn lại cảm thấy như vậy càng có sức hút, vì anh là thần đồng mà. Huống hồ hiện tại anh là người đướng đầu toàn trường lịch học dày đặc, làm gì để ý tới đứa bạn thân từ bé đang rầu rĩ này…

Tuấn Anh lăn qua lăn qua bên phải một cái, vo vo khăn mềm bằng ngón trỏ, cọ lớp vải mềm qua môi, so sánh với lần nọ, đúng là khác biệt quá lớn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.