Tối thứ sáu, Thôi Huyền Tuấn đến muộn hơn thường lệ một chút nhưng vẫn còn sớm hơn giờ lên sàn đấu, cậu vào hậu trường mang hai thùng đồ uống đến sảnh để bỏ thêm vào máy bán nước.
Máy bán nước nằm rải rác ở các vị trí khác nhau, lúc bỏ thêm vào cái máy thứ ba, Thôi Huyền Tuấn đang mở cửa kính ra thì vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức như dán chặt vào, cố định ở một hướng nhất định không hề động đậy.
Ở góc bên phải có một cái máy gắp thú, bình thường không có ai chơi, đa số đều là các cặp đôi thỉnh thoảng mới nghịch một chút.
Trịnh Chí Huấn đang nghiêng người cầm cần điều khiển để gắp một con thú bông, bên cạnh anh là một omega tóc xoăn mặc váy ngắn, đang cùng anh nhìn vào tủ kính, mỉm cười chỉ vào một con thú bông nào đó.
Khung cảnh này rất bắt mắt, Thôi Huyền Tuấn cứ nhìn như vậy. Về phương diện giới tính và pheromone, alpha và omega vĩnh viễn luôn hấp dẫn lẫn nhau, Thôi Huyền Tuấn luôn được nhắc nhở về điều này vào những thời khắc nhất định.
Tiếng nhạc vui vẻ vang lên từ chiếc máy, Trịnh Chí Huấn đã gắp được con thú. Omega reo lên vui vẻ một tiếng, Trịnh Chí Huấn cúi người xuống lấy, đó là một con cá mập nhỏ màu xanh và trắng không mấy bắt mắt.
Trịnh Chí Huấn đưa con cá mập nhỏ cho omega, omega nhận lấy, sau khi do dự một lát, cô kiễng chân lên, thì thầm vào tai Trịnh Chí Huấn một câu.
Ở đây lâu như vậy Thôi Huyền Tuấn cũng không phải kẻ ngốc, cậu đã từng nhận được rất nhiều ám thị lẫn gợi ý rõ ràng như vậy, cậu biết đó là câu nói như thế nào.
Thôi Huyền Tuấn nhìn thấy Trịnh Chí Huấn nghiêng đầu sang một bên, cụp mắt nhìn omega, thế nhưng lại vô cùng đột ngột, anh ngước mắt lên nhìn thẳng về phía Thôi Huyền Tuấn.
Bởi vì không ngờ đến nên Thôi Huyền Tuấn gần như không kịp phản ứng, đợi đến khi cậu tập trung lại tinh thần, Trịnh Chí Huấn đã không còn nhìn nữa mà cười với omega, Thôi Huyền Tuấn nhìn thấy khẩu hình miệng của anh nói một câu \’Xin lỗi\’.
Omega có hơi ngại ngùng, vẫy tay với Trịnh Chí Huấn rồi chạy đi, ánh mắt Thôi Huyền Tuấn nhìn theo con cá mập trong tay cô, tay nghề làm ra tuy thô nhưng cũng có cảm giác xấu xí đáng yêu. Thôi Huyền Tuấn nổi lên một chút khát vọng đối với con cá mập nhỏ đó, nếu Trịnh Chí Huấn cũng tặng cậu một con thì cậu nhất định sẽ vô cùng trân trọng.
Lúc Thôi Huyền Tuấn đang chăm chú nhìn omega, Trịnh Chí Huấn đã đi tới trước mặt cậu, hỏi: \”Quen biết nhau hả?\”
Thôi Huyền Tuấn lặng lẽ quay đầu lại, nhặt mấy chai nước xếp vào từng khe hàng, động tác có hơi cứng nhắc, không dám nhìn thẳng Trịnh Chí Huấn, trả lời: \”Ừm.\” Là phục vụ trong quán bar, trước đây dù ít hay nhiều cũng từng tiếp xúc.
\”Có thân lắm không?\” Trịnh Chí Huấn đặt chai nước Thôi Huyền Tuấn xếp nhầm hàng vào đúng chỗ.
Thôi Huyền Tuấn nhìn chằm chằm vào chai nước, là loại đóng lon, trên khe hàng là một cái chai cao hơn hẳn, khác biệt lớn như vậy, bất cứ ai có mắt sẽ không bao giờ nhìn nhầm, thế nhưng cậu lại xếp sai.