Khi chiếc mũ được cởi ra, Thôi Huyền Tuấn vô thức nheo mắt lại nhưng ánh sáng trong phòng thay đồ rất mờ nên hoàn toàn không bị chói mắt. Thôi Huyền Tuấn không phải là người giỏi quan sát lời nói và biểu cảm, sau khi uống say lại càng thêm chậm chạp nhưng cậu vẫn cảm nhận được sức ép từ Trịnh Chí Huấn theo bản năng, mặc dù pheromone của Trịnh Chí Huấn đã được vòng tay kiểm soát rất tốt.
Cậu còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đầu ngón tay của Trịnh Chí Huấn đã lướt qua xương quai xanh của cậu, dùng một lực hơi mạnh ấn lên lồng ngực cậu, ngón tay hơi lún xuống cơ bắp của Thôi Huyền Tuấn vài milimét cách lớp áo thun.
\”Vết thương lành chưa? Hôm nay thấy trận đấu của cậu kết thúc rất nhanh.\”
Trịnh Chí Huấn nhìn xuống tay mình, không nhìn Thôi Huyền Tuấn, giọng nói cũng rất nhỏ khiến cho người ta cảm thấy mơ hồ.
Thôi Huyền Tuấn cẩn thận kiềm chế hơi thở của mình, trả lời: \”Đã lành rồi.\”
\”Xin lỗi.\” Trịnh Chí Huấn đột nhiên nói.
Thôi Huyền Tuấn lập tức ngẩn ra, không hiểu tại sao anh lại xin lỗi.
\”Chưa nói với cậu một tiếng đã dẫn Lý Dư đến nói chuyện với cậu, là tôi cân nhắc không chu đáo.\” Trịnh Chí Huấn ngẩng đầu lên, khuôn mặt vẫn bình tĩnh như thường lệ, là dáng vẻ Thôi Huyền Tuấn quen thuộc. Tay anh buông xuống, tùy ý đặt bên eo Thôi Huyền Tuấn.
\”Không đâu.\” Thôi Huyền Tuấn lập tức lắc đầu, \”Không sao cả.\”
Dù sao thì bất kể khi nào Lý Dư đến, câu trả lời vẫn sẽ giống như vậy. Trịnh Chí Huấn với tư cách là một bên cho đi lòng hảo tâm, dù thế nào cũng không nên nói xin lỗi, không có đạo lý nào như vậy.
\”Có thể nói cho tôi biết lý do được không?\” Trịnh Chí Huấn đứng ở giữa hai chân Thôi Huyền Tuấn, hai tay chống tay lên mép bàn, ngước mắt lên nhìn cậu.
Thôi Huyền Tuấn hơi mất tự nhiên nghiêng đầu né tránh việc bốn mắt nhìn nhau: \”Tôi đã ký hợp đồng rồi, một năm rưỡi, vẫn còn hơn nửa năm nữa, huỷ hợp đồng sẽ rất phiền phức.\”
Cho dù là tiền phạt hợp đồng hay Đường Phi Dịch, đều cực kỳ phiền phức.
\”Tôi muốn biết suy nghĩ của cậu.\” Trịnh Chí Huấn nói.
Thôi Huyền Tuấn im lặng một lúc nhưng vẫn không dám nhìn Trịnh Chí Huấn, trả lời: \”Tôi muốn ở lại đây.\”
\”Thôi Huyền Tuấn.\” Trịnh Chí Huấn giơ tay vỗ nhẹ bên ngoài đùi của Thôi Huyền Tuấn, nhắc nhở cậu: \”Nhìn tôi.\”
Trong một giây này, hơi thở của Thôi Huyền Tuấn đã dừng lại, cậu chậm rãi đưa mắt nhìn về phía Trịnh Chí Huấn. Ngay khi ánh mắt gần giao nhau, hơi rượu mang theo một luồng khí nóng xông vào trong đại não khiến cho cậu có hơi khó thở.
Cậu biết mình sai rồi, Trịnh Chí Huấn xuất phát từ lòng tốt nên giúp cậu một tay, mình không những từ chối mà còn ngập ngừng úp úp mở mở, nếu cậu là Trịnh Chí Huấn thì cũng sẽ cảm thấy không vui.
\”Tôi chỉ muốn kiếm tiền thật nhanh, mỗi tuần chơi một ván là có thể nhận được tiền.\” Thôi Huyền Tuấn khó khăn lên tiếng: \”Đánh chuyên nghiệp cần phải rèn luyện và tích lũy, tôi không có thời gian. Tôi chỉ thích hợp ở nơi như thế này, ở đây khán giả không quan tâm đến kỹ năng đấm bốc, bọn họ sẽ chỉ phấn khích khi nhìn thấy máu, rất đơn giản.\”