[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 14

Lúc Thôi Huyền Tuấn tắm xong đi ra, Trịnh Chí Huấn đang chống cằm xem phim trên sofa. Bên cạnh còn có một cái ghế sofa một người trống không, nhưng Thôi Huyền Tuấn chỉ đi đến giường của mình ngồi xuống, cúi đầu lau tóc.

\”Ăn tối chưa?\” Trịnh Chí Huấn quay đầu hỏi cậu.

Thôi Huyền Tuấn ló mặt ra khỏi khăn tắm, trả lời: \”Vẫn chưa.\”

\”Có cần giúp cậu liên hệ với nhà hàng không?\”

\”Không cần.\” Thôi Huyền Tuấn nói, \”Tôi tự mua rồi.\”

Trịnh Chí Huấn nhìn túi đồ được bao tầng tầng lớp lớp trên bàn: \”Cái này à?\”

\”Ừm.\”

Sau đó Trịnh Chí Huấn quay đầu lại tiếp tục xem TV. Thôi Huyền Tuấn dùng khăn lông lau tóc, cậu nhẹ nhàng hít sâu một hơi rồi hỏi: \”Cậu có muốn ăn cùng một chút không?\”

\”Cảm ơn, nhưng bữa tối tôi ăn no rồi.\” Trịnh Chí Huấn lịch sự từ chối.

\”Được.\” Giọng nói của Thôi Huyền Tuấn bị khăn tắm cuốn lấy, có chút ủ rũ.

Sau khi lau khô tóc được một nửa, Thôi Huyền Tuấn đứng dậy đi đến bàn, mở túi ra. Một sợi tóc rơi xuống mặt cậu hơi nhột, Thôi Huyền Tuấn giơ tay lên dụi ngay chỗ dưới mắt.

Động tác này giống như đang lau nước mắt, Trịnh Chí Huấn quay đầu nhìn cậu.

Thôi Huyền Tuấn cụp mắt xuống, đây là lần thứ ba Trịnh Chí Huấn nhìn thấy cậu mặc cái áo thun đen kia, đôi môi nhạt màu hơi mím lại, không biết vì sao trông có vẻ hơi sa sút. Điều làm Trịnh Chí Huấn cảm thấy kỳ lạ là Thôi Huyền Tuấn hẳn là một người có rất ít dao động trong cảm xúc, không hay cười, cũng không nói nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể phát hiện một ít cảm xúc vụn vặt, có lẽ là do chính mình nghĩ nhiều thôi.

\”Mua đồ ăn gì vậy?\” Trịnh Chí Huấn đột nhiên hỏi. Không hiểu sao anh lại muốn nhìn vẻ mặt hiện tại của Thôi Huyền Tuấn, cũng để xác định xem đối phương có thật sự đang cảm thấy mất mát không hay là gì khác.

Thôi Huyền Tuấn không quay mặt lại nhưng động tác của cậu rõ ràng đã dừng lại một lát. Bàn tay đang nắm quai túi nylon của cậu siết rất chặt, như thể việc trả lời câu hỏi này vô cùng khó khăn.

Nhưng cậu vẫn trả lời: \”Bánh bao kim sa.\”

Trịnh Chí Huấn hơi sửng sốt, lặp lại: \”Bánh bao kim sa?\”

\”Ừm.\”

Trong phòng đột nhiên im lặng, Trịnh Chí Huấn lại nhìn màn hình TV, một lúc sau mới đứng dậy đi về phía bàn, vươn tay mở túi nylon ra. Đồ bên trong vẫn còn ấm, hơi nóng phủ lên mu bàn tay, Trịnh Chí Huấn nhìn thấy không chỉ có bánh bao kim sa mà còn có những món điểm tâm khác, từng phần một đều được đóng gói chặt chẽ, bên ngoài còn bọc vài túi nylon, vì vậy hoàn toàn không bị ướt chút nào.

Anh ngẩng đầu nhìn Thôi Huyền Tuấn, phát hiện Thôi Huyền Tuấn cũng đang nhìn anh, ánh mắt có thể nói là chăm chú mặc dù chỉ là thoáng qua. Bởi vì lúc hai người nhìn nhau, Thôi Huyền Tuấn lại lập tức rời mắt đi, đồng thời chuyển trọng tâm để che đậy, nói: \”Cậu muốn ăn không?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.