\”Em có một tin vui và một tin tốt, anh muốn nghe tin nào?\”
Eom Sunghyun cợt nhả cười nhếch miệng, nhưng cũng không giấu nổi vẻ mệt mỏi giữa hai đầu lông mày, tay gã day chán, nhìn vào kết quả khám bệnh của Kim Hyukkyu – bệnh nhân do chính mình quản lý mà ái ngại.
Của nợ này vừa được mấy cha bên khoa gửi sang cho gã, một củ khoai nóng bỏng tay làm Sunghyun không biết cầm lên như nào cho phải.
Thật ra, nếu xét về trách nhiệm, gã cũng có phần trong cái kết quả bệnh án này, dù là gián tiếp hay trực tiếp. Thế nên ngay lúc này đây, trong đầu Sunghyun chỉ có độc một suy nghĩ, gã không muốn mình là người phải nói ra tin này.
Là bác sĩ phụ trách chính của Kim Hyukkyu, Sunghyun đã không ít lần đọc qua vô số bệnh án của anh, đã bao lần phải thông báo về số thuốc mà anh phải uống, số bệnh mà anh đã mắc, các vấn đề mà anh có và cách giúp anh thoát khỏi những vấn đề trên. Thế nhưng lần này không giống như những lần trước, lần này, dù có vắt óc nghĩ cách cũng không thể xua tay bảo \”mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát\” được.
Kết quả nhận lại đủ wow tới mức nhà họ Kim hay cụ thể hơn là đứa em trai quý hóa của Kim Hyukkyu – người đang đứng ở ngoài cửa kia xông vào đánh gã tơi bời.
Nghĩ tới nghĩ lui, nói như thế nào, nói ra làm sao, nói kiểu gì cũng là không ổn.
\”Anh mày sắp ngỏm rồi hả?\”
\”À… Ừm thì…\” tay bác sĩ trẻ tuổi của khoa tim mạch ngập ngừng, không khỏi cảm thấy chột dạ với bệnh nhân thân yêu \”tất nhiên là không phải như thế, bộ anh chỉ nghĩ được đến chuyện này thôi à?\”
\”…\”
\”… Được rồi, em xin lỗi.\”
Ừ… Thì Kim Hyukkyu là kiểu người như này thật. Trái với thông thường khi mà chỉ với một sự việc anh này có thể vẽ ra cả đống kịch bản để đời về người khác, thì với bản thân, Hyukkyu chỉ nghĩ tới kịch bản tệ nhất đó chính là cái chết của chính anh.
Đối với Kim Hyukkyu, không có bất cứ kịch bản nào khả thi hơn dành cho anh. \”Tin vui\”, \”tin tốt\”, Hyukkyu đã quá quen với điều này, nói kiểu gì cũng chỉ là cách nói giảm nói tránh của bác sĩ khiến cho anh và gia đình anh bớt phần lo lắng. Từ lâu Hyukkyu đã chẳng còn tin. Trước giờ vẫn thế, nếu có chuyện gì xảy ra với anh, thì chắc chắn là chuyện xấu. Không có chuyện tốt nào cả.
Phương châm sống của anh rất đơn giản: tại sao anh phải tích cực hy vọng khi đằng nào cũng chỉ nhận thấy sự tiêu cực tuyệt vọng?
\”Không phải như anh nghĩ đâu, chuyện tốt là chuyện tốt thật, tin vui cũng là tin vui thật. Chỉ là…\”
Sunghyun đặt bệnh án xuống bàn, ngập ngừng trước khi hít một hơi thật sâu.
\”Tin tốt là dạ dày của anh không có vấn đề gì. Tin vui là… anh có thai rồi. Đứa bé đã tròn ba tháng, vừa khớp với thời gian trước đó anh phát tình.\”
\”…Hả?\”
\”Nói cách khác, em bé là con của Jeong Jihoon.\”
\”…\”
Không gian chợt đóng băng.
Sunghyun chăm chú nhìn Hyukkyu, cố gắng tìm kiếm sự vui mừng khi có con trong biểu cảm của anh nhưng không thành.