Thế mà thật sự Han Wangho có thể sắp ra lịch trống cho Jeong Jihoon đấy!
Quái vật cmnr!!!
Jihoon nhìn khuôn mặt hốc hác hẳn một vòng của anh mình chỉ trong vòng một buổi chiều, cảm khái không biết ông anh đây đã làm nên cái trò gì nữa. Han Wangho mặc kệ ánh nhìn hoảng hốt của đứa em họ, chỉ cười hề hề, sau đó nhanh chóng đá họ Jeong kia xuống hầm để xe, vui vẻ thúc giục hắn mau đi đón chồng sắp cưới tan làm.
\”Anh mày đã cố tình hoàn thành mọi thứ êm xuôi nhất có thể để vừa giờ mày đi đón chồng sắp cưới đấy! Nhanh cái chân lên xem nào!\”
Thậm chí còn nắm được lịch làm việc của Kim Hyukkyu nữa chứ… Mấy cái này đâu phải muốn là biết được đâu?
Omega này thật đáng sợ!
Jihoon lẳng lặng ghi vào cuốn sổ nhỏ của mình về việc không nên chọc ghẹo Han Wangho nếu không cần thiết, sau cùng thì thằng em vẫn đành ngoan ngoãn lái xe đến đón đối tượng của mình.
Nhưng mà chờ một chút… Hắn không biết trường của Kim Hyukkyu ở đâu mà?!!
Jihoon ôm đầu thống khổ trong xe một lúc, cỡ 90 giây dừng đèn đỏ gì đó? Sau vài giây hoảng loạn buông thả bản thân, tổng tài ngẩng đầu, làm ra cái vẻ ta đây bình tĩnh lắm trong khi vẫn chẳng biết nơi mình cần đến là chỗ nào.
Quy tắc của tổng tài, điều đầu tiên! Luôn luôn giữ được vẻ mặt lạnh lùng và bình tĩnh, mặc cho tình hình có hoảng loạn đến mức nào đi chăng nữa.
Nhưng bình tĩnh được rồi thì mình làm gì…?
\”…\”
Jeong Jihoon muốn về nhà đi ngủ quá…
…
Tinh tinh tinh…
\”Thầy ơi! Con quái thú của thầy trỗi dậy rồi nè!!!\”
\”Thầy ơi, điện thoại thầy kêu!\”
\”Quái thú trỗi dậy thầy ơi!!!\”
Đương lúc Kim Hyukkyu đang chill với vở kịch gia đình tan nát của mình với các \”bà nội trợ\” nhỏ tuổi trong bữa tiệc trà (giả), mà các bạn học sinh thân yêu của mình rủ rê. Rồi bỗng dưng bất chợt bị mấy thằng nhóc ác dúi vào tay cái điện thoại.
Vở kịch gia đình tan nát phải tạm hoãn lại một chút để thầy chạy ra ngoài nghe điện thoại.
Anh hơi ngạc nhiên với cái tên \”Jeong Jihoon\” hiện lên trên màn hình, trong một khắc tay của Hyukkyu hơi run lên, anh sợ và thật sự lúng túng chun chút trước số máy lạ lẫm này. Ý là hôm qua trao đổi số điện thoại thật nhưng không cần phải gọi sớm như vậy đâu mà? Hoảng hốt nghĩ đến cái viễn cảnh đối phương đột nhiên yêu cầu anh chạy đi đăng ký kết hôn ngay lập tức, ngay lúc này…
Nghe hơi điên, nhưng mà tổng tài nào trong phim mà chẳng ngang ngược như thế?
Hyukkyu ôm đầu. Nếu như thật sự cưới thì, chuyện cá cược của anh thì biết phải làm sao?!
\”Thầy ơi? Là ai vậy thầy?\” một trong những đứa trẻ con mang điện thoại tới cho anh hỏi \”là quái vật mà thầy thường hay nói đúng không thầy?\”