\”Wooje đã sẵn sàng xem Jihoonie như người nhà của mình chưa?\”
\”Wooje không biết nữa.\” vịt con trả lời ỉu xìu \”nếu như em xem chú Jihoon như người nhà, thế thì anh Hyeonjoon có còn là người nhà của em nữa không?\”
Sau một tuần ở nhà họ Jeong, Choi Wooje mờ mịt nhận ra rằng nếu như em trở thành người nhà với chú Jihoon, thì có lẽ em sẽ không thể sống cùng với anh trai được nữa. Mặc dù chú Jihoon tốt thật đấy, ở nhà của chú cũng không còn phải ăn hết cà rốt và đậu như ở với anh Hyeonjoon, thế nhưng Wooje vẫn chẳng thấy vui vẻ gì.
\”Xin lỗi, xin lỗi vì đã hỏi khó Wooje nhé…\”
Nhận thấy nhóc vịt có vẻ bị xuống tâm trạng vì câu hỏi của mình, thầy giáo Kim nhanh chóng xin lỗi cùng với nụ cười hiền khô. Có lẽ anh đã quá vội vàng rồi, chuyện Wooje có sẵn sàng xem Jihoonie như người nhà hay không còn phụ thuộc vào tốc độ làm lành của bạch nguyệt quang và nam chính nữa chứ.
Đâu phải cứ hỏi đứa nhỏ thì sẽ có câu trả lời đâu, ngược lại còn khiến cho Wooje hoang mang hơn lúc đầu.
Anh đúng là vô ý quá!
\”…\”
Chỉ là…
\”Chỉ là Wooje à\” thầy giáo Kim đưa tay, vuốt ve cái đầu hình học của học trò \”dù có thế nào đi chăng nữa thì Hyeonjoon cũng sẽ mãi là anh trai của nhóc, mãi mãi luôn đó, thế nên Wooje không cần phải lo lắng nhe.\”
Có lẽ bây giờ vẫn còn quá sớm để đứa trẻ hiểu ý nghĩa của chiếc nhẫn trên ngón tay của cha mẹ chúng và khi chiếc nhẫn không còn nữa thì nó có nghĩa là gì.
Cũng thật quá tàn nhẫn nếu để chúng biết rằng, việc bản thân sinh ra lại trở thành sự ràng buộc bất đắc dĩ của cha mẹ. Khi hôn nhân không còn tồn tại, người tổn thương nhất vẫn là đứa trẻ không phải sao?
Nhưng có đúng không nhỉ? Hyukkyu tự hỏi, mồ hôi rịn trên chán, anh nghịch nghịch ngón tay của bản thân.
Hình như không đúng lắm.
Wooje đâu phải lời nguyền ràng buộc gì? Thằng bé nào có mang đến khổ đau như anh.
Choi Wooje khác với Kim Hyukkyu, em là một phước lành, em là một em bé khỏe mạnh và vui vẻ, là đứa trẻ của hai nhân vật chính, là cầu nối dẫn hai người quay trở lại với nhau.
Còn Kim Hyukkyu mới chính là điềm gở, là nguyên nhân của sự đổ vỡ, là lý do khiến mẹ rời đi, là lời nguyền ràng buộc mà cha mẹ muốn cắt đứt nhất song lại chẳng thể.
Anh mới là kẻ sinh ra mang lại khổ đau cho người khác…
…
Vòng đi vòng lại thế nào cuối cùng hai thầy trò lại học đòi cosplay con hến, ngồi im thin thít nhìn trời ngắm mây dẫu rằng xung quanh trẻ con người lớn ai ai cũng tưng bừng.
Liếc thấy có nhóc con trượt ván lướt qua tầm mắt, Hyukkyu bỗng thấy ghen tị ghê. Hồi xưa anh cũng muốn lướt ván như vậy lắm, Kwanghee hồi đó nghe chừng cũng thích. Nhưng mà về sau cái trò này bị bố mẹ cấm tiệt vì Hyukkyu chẳng may té ngã trong lúc học đòi, đứa em trai thứ hai của anh cũng không còn chơi cái này từ ngày đó luôn.