Thú thật thì… Không được như những tổng tài trong truyện ba xu khác, Jeong Jihoon chẳng biết tán trai gì cả, kinh nghiệm yêu đương cũng bằng không.
Nào có được như người ta, tuy kinh nghiệm yêu đương cũng bằng không, nhưng mà người ta cao tay hơn, có vợ đẹp con khôn, gia đình êm ấm đề huề.
Còn như anh này thì khó.
\”Không ngờ một người như tao lại có đứa em trai thất bại cỡ mày luôn á?\”
Không còn tình nghĩa anh em gì hết, sau khi bị vạch trần sự thật về \”vị hôn phu\”, Han Wangho chính thức bày tỏ thái độ \”thù\” ghét sếp của mình ra mặt. Đi làm thì đá thúng búng nia, gặp sếp thì cái mặt song song với trời, mắng sếp, chửi sếp lại còn đánh cả sếp, không thèm nể mặt tiền lương.
Cái phòng giám đốc lúc nào cũng lục đục đủ chuyện bé mà Wangho cố tình xé ra to để hành hạ thằng em mình.
Mà sếp Jeong đây hoàn toàn chẳng có lý do trách móc gì, bởi là hắn sai trước chứ còn ai?
Là lỗi hắn khi đã quá khích khai hết mọi thứ cho ông nội. Để giờ thì ông già đó có lý do chính đáng chia cách \”đôi uyên ương\” và bắt omega trở về cưới chồng theo ý mình, một cách công khai và đúng tình đúng lý.
Han Wangho vốn đuối lý nên chẳng thể làm gì ngoại trừ ngoan ngoãn nghe lời ông.
Thành ra tổng tài Jeong đây phải cam chịu số phận bị người này mang ra làm bao cát trút giận, mỗi khi ông nội bắt anh ấy đi \”hẹn hò\” cùng với Lee Sanghyuk đều trở về với khuôn mặt như chuẩn bị đi xuất chinh.
Mà kể ra tổng tài nhà bên kia cũng nhàn thật, không rõ là yêu hay ghét, nhưng lần nào hai nhà cố tình sắp xếp chuyện thành đôi cho hai người thì Lee Sanghyuk cũng đều ngoan ngoãn đến gặp vị hôn phu nhỏ này của gã.
Ngoan tới mức khiến phụ huynh hai nhà cũng phải giật mình.
Phải biết rằng ngoài kia có biết bao nhiêu người muốn gặp mặt con chu tước kiêu ngạo đó, thế mà chẳng hiểu sao Han Wangho lại chê bai cơ?
\”Bởi vì tên đó là một thằng điên!\”
Wangho giống như một con mèo bị dẫm phải đuôi, xù hết cả lông lên tức giận phì phò.
Tổng tài Jeong vốn đang bận nghĩ đến chuyện khác, nên lơ đãng trả lời anh mình cho có.
\”Hoặc có thể tên điên đó thật sự thích anh.\”
Sau từng ấy những chuyện đã xảy ra, thì cái khả năng này không phải là không thể xảy ra. Nói thật, lắm khi Jihoon cũng phải nể phục ông anh kia về sức chịu đựng hơn người.
Han Wangho lớn lên trong sự nuông chiều, thế nên ngay từ bé, thứ anh ấy giỏi nhất vẫn luôn là làm trời làm đất.
Bình thường thì không sao, chứ một khi đã cố tình thì chỉ có người điên mới hợp cạ được với anh này.
Chắc chắn Lee Sanghyuk vốn dĩ bị điên, Jihoon thầm nghĩ.
\”Chắc chắn là trời muốn đày anh mày, thế nên mới phái một tên Lee Sanghyuk xuống làm khổ anh đây!\”
\”Ừ ừ, anh nói gì cũng đúng.\”
Thật ra tổng tài đây chỉ bừa bừa tán thành thôi, hắn đang vội hoàn thành nhanh phần việc của mình để hô biến đi chơi cùng với \”nhóm bạn\” mà bản thân đã dày công chuẩn bị từ mấy hôm trước.