Bên ngoài mọi người thường kháo với nhau rằng địa vị của Jeong Jihoon là không thể bị lung lay nhà họ Jeong. Thứ nhất là bởi vì năng lực của hắn là không thể chối cãi và thứ hai, là vì hắn chính là đứa con duy nhất của bố.
Cũng là đứa cháu ruột duy nhất của người thành lập tập đoàn nhà họ Jeong.
Nhưng nói thế cho oai mồm vậy thôi, tất nhiên là Jihoon biết chứ.
Với trình độ trăng hoa vượt biên giới quốc gia của ông già nhà hắn, dễ gì thằng cha đó có độc đinh một đứa con? Đi gieo giống khắp nơi như vậy, dù có dùng biện pháp thì chắc chắn sẽ rớt ra vài giọt giống để lại hậu quả khó lường.
Trừ khi là ổng bị vô sinh thì mới có chuyện không để lại \”giống\”, nhưng như thế thì vô lý quá! Bởi vì hắn chính là thằng con ruột của bố hắn đây chứ còn đâu?
Thế nên, Jihoon luôn biết rằng bản thân vĩnh viễn không phải là đứa con duy nhất mà người ta thường nói. Hắn chỉ đặc biệt hơn những người khác một chút, là đứa trẻ \”độc đinh\” trên giấy tờ của bố hắn, là người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Jeong.
Là người được tiếp nhận sự giáo dưỡng của một người thừa kế ngay từ khi mới ra đời. Và đó là tất cả những gì mà hắn cần, chỉ đơn giản là như vậy thôi.
Bố hắn có con hay một tỷ người tình bên ngoài hắn cũng thây kệ, chẳng liên quan tới hắn.
Nhưng giờ thì hơi tệ.
\”Ý của nhóc là, khả năng cao là nhóc vừa tìm ra một đứa em trai trong vô số những đứa em trai cùng cha khác mẹ của mình sao?\”
Jihoon trở về nhà, toan tính đến việc đối chất với bố của mình, nhưng thay vì gặp \”đứa con trai bất hiếu nhất trong tất cả những đứa bất hiếu nhất\”, hắn lại bắt gặp người sinh ra ông ấy. Ông nội, người đang nhàn nhã uống trà trên chiếc bàn trà yêu thích của bố hắn.
\”Phải, ông ấy đâu rồi?\”
\”Đứa con trai bất hiếu đó sao?\” ông nội từ tốn ngửi mùi chè, mùi thơm thoang thoảng nịnh mũi \”hẳn là đi tạo đứa em cùng cha khác mẹ khác cho nhóc rồi, Jihoon à.\”
\”…\”
Vẫn là câu hỏi quen thuộc y như mọi lần.
Jihoon thở hắt ra, khó chịu ngồi xuống đối diện với ông nội. Lòng thầm nghĩ đáng ra hắn không nên trở về nhà, cuối cùng cũng có giải quyết được cái chó gì đâu? Còn khiến cho Kim Kwanghee phật lòng.
Tại sao hắn lại được sinh ra trong gia đình này nhỉ?
\”…\”
\”…\”
\”Không có gì muốn nói chia sẻ với ông của nhóc sao?\”
Ông lão họ Jeong liếc mắt nhìn thằng cháu của mình, đôi mắt hơi híp lại. Sau khi Han Wangho tuyên bố với bên ngoài rằng bản thân nó sẽ không nghe theo lời của ông nữa, sẽ tự tìm hạnh phúc cho mình, không kết hôn với người mà ông đã chỉ định, ông cụ Jeong cũng không còn mặn mà với việc trong nhà của con cháu.
Ông chợt nhận ra bản thân đã quá già rồi, không còn sức lực đâu mà cãi lại đám nhóc sức xuân ngời ngời. Thế nên mới có chuyện đứa cháu ngoại họ Han kia hãy còn nhởn nhơ bay nhảy với thằng nhóc beta đó, chẳng màng hậu quả.