(Chodeft) Tin Tao, Kẹo Này Ngậm Lâu Mới Ngọt! – 27. Phát tình – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Chodeft) Tin Tao, Kẹo Này Ngậm Lâu Mới Ngọt! - 27. Phát tình

Đã nói rõ rồi chứ nhỉ? Jeong Jihoon và Park Ruhan là bạn đại học với nhau. Và alpha mèo cũng đã từng nói rằng chiếc omega mà hắn chăm bẵm kia hiện tại đã đang ở trời Tây du học rồi đúng không? Nhưng đoán xem Jeong Jihoon đang nhìn thấy điều gì đây nè.

\”Park Ruhan?\”

\”Jihoon?\”

Vốn rằng Jeong Jihoon đang rất vội, phải nói là vô cùng vội mới đúng! Hôn phu nhà hắn có chuyện rồi, còn đặc biệt dặn dò hắn gọi bác sĩ Eom tới, song khi Jihoon chạy tới tìm người thì bắt gặp một khung cảnh vô cùng kinh thiên động địa.

Đờ phắc? Sao thằng con của hắn lại ở đây? Trong căn phòng của bác sĩ Eom và hôn nhau với thằng chả?

Đây có phải là mơ không? Hoặc là thằng nhóc nhìn giống Park Ruhan kia thật ra là anh em sinh đôi thất lạc của nó? Liệu có đúng vậy không? Giống như trong những lời lẩm bẩm vu vơ mà anh Hyukkyu thường kể về mấy bộ phim anh hay xem.

Nhưng giờ không phải lúc để nói về chuyện này.

\”Bác sĩ Eom, anh Hyukkyu nhờ tôi đến gọi anh, hình như anh ấy bị tái phát bệnh tim.\”

Sau khi nghe thấy điều này, Eom Sunghyun như biến thành một cơn gió lao vội ra bên ngoài, chỉ kịp nói rằng anh sẽ quay lại với Ruhan sau trước khi khuất dạng sau ngã rẽ. Còn Jeong Jihoon, hắn liếc nhìn chú chuột hamster giờ đã khôn lớn, khuôn mặt ngơ ngác nhìn đến là hài, sau đó cũng vội vàng rời đi trước khi để lại một câu nói \”chúng ta sẽ nói về chuyện này sau, thằng nhóc\”.

Được hai người đàn ông hứa hẹn cùng lúc, thực tập Park thật chẳng biết phải bày ra bộ mặt gì.

Bối rối không biết bản thân có nên chạy theo sau hay không? Và sau vài giây đắn đo, cuối cùng omega nhỏ tuổi vẫn hớt hải xách áo blouse trắng theo chân hai người nọ.

Park Ruhan không biết Kim Hyukkyu và cũng chưa gặp mặt anh bao giờ nhưng vì anh ấy là bệnh nhân trực tiếp của bác sĩ Eom nên em nhỏ cũng được anh lớn kể sơ qua vài điều về người nọ.

Một bệnh nhân yếu ớt xinh đẹp và còn kỳ cục nữa?

Kết hợp với việc Jeong jihoon quen biết anh ấy càng khiến cho Ruhan muốn biết nhiều hơn về anh.

Hơn cả thế, còn muốn làm thân với anh ấy nữa.

\”ughr…\”

Rên rỉ một tiếng khi mùi hương dịu nhẹ chạm đến đầu mũi, cái mùi của nắng dịu nhẹ, thanh thanh và ấm áp chẳng lẫn vào đâu được. Ruhan thích mê cái mùi ấy mỗi khi mẹ thu chăn ngoài nắng vào, em thường rúc sâu vào chăn và tận hưởng cái \”vị nhà\” ấy, ấu trĩ nghĩ rằng giá mà có được tín hương như vậy.

Đáng tiếc Ruhan sau khi phân hóa xong thì lại trở thành omega có mùi thị sen, thơm mùi thảo mộc và ngọt thanh tự nhiên.

Hương nắng ấy cứ như một làn gió xuân bay tới, quấn quýt lấy Ruhan, bao trùm em trong hương vị của mặt trời. Đáng sợ quá. Đó là tất cả những gì Ruhan kịp nghĩ trước khi lùi ra phía sau với tốc độ ánh sáng.

Thầm nuốt nước trước sự đáng sợ của thứ được gọi là \”hương nhà\” kia, chẳng biết alpha may mắn tới mức nào mới có thể rước được hương vị ấy về tay nữa.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.