Đối với người có tật bẩm sinh như Park Seokhyeon thì bệnh viện gần như là nhà, từ bé đến lớn vịt con dành phần lớn thời gian ở giường bệnh, quằn quại vì căn bệnh của chính mình.
Thật chẳng vui vẻ gì, nhưng Seokhyeon cũng đã sớm quen với điều này rồi. Sau những lần ốm bệnh, chìm đắm trong tín hương dịu dàng của ba và thiu thiu ngủ, Seokhyeon thích mê cái cảm giác ấy chết đi được.
Chỉ có điều… Em luôn có cảm giác như đang thiếu điều gì đó.
Một mùi hương khác thuộc về máu mủ của mình, nhưng không chỉ đơn giản là của mỗi ba Siwoo.
\”Siwoo… Ư… Con đau quá, ba ơi…\” không thể ngất được, Seokhyeon đau tới mức bé không thể ngất được. Cả cơ thể đều đau nhức, đầu nặng như chì và lồng ngực như bị ai đó lấy một khối sắt đè lên \”con không thở được… Siwoo ơi, liệu con có chết không?\”
Vịt con không hiểu, hoàn toàn chẳng thể hiểu được. Seokhyeon không thể hiểu tại sao ba lại nắm lấy tay em và khóc nức nở, nghẹn ngào nói rằng ba xin lỗi.
Nhưng tại sao chứ?
Tại sao chứ ba ơi? Tại sao ba Siwoo lại xin lỗi? Con không thấy ba sai với con đâu, dù chỉ một chút. Seokhyeon chẳng thiểu được, làm ơn hãy nói cho Seokhyeon hiểu ra với, tại sao ai cũng xin lỗi con vậy?
Mùi hoa nhài ướt đẫm sương sớm, cô đơn và đáng thương đến tột cùng.
_____
Park Seokhyeon cũng có bí mật của riêng bé, bí mật mà bé sẽ không nói cho bất cứ một ai khác, kể cả ba Siwoo hay bố Jinseong.
Bé biết bố Jinseong không phải bố của bé, rằng tín hương mùi mưa mùa hạ kia khiến bé cảm thấy xa lạ hơn bao giờ hết, bản năng của một đứa con cho Seokhyeon biết bố không phải bố của mình.
Vả lại, hai người ấy cũng chẳng đối xử với nhau cách mà Wooje kể về cha mẹ đã mất của cậu ấy, cũng không giống như những nam nữ chính mà thầy Hyukkyu đôi khi lại thủ thỉ.
Họ không giống, không hôn nhau vào buổi sáng, chỉ đơn giản là chào nhau và họ còn chẳng ngủ cùng.
Ba Siwoo thường nói dối rằng ba muốn ngủ với bé, nhưng Seokhyeon biết hết đấy! Ba của bé rất cần tín hương của alpha để vỗ về, thế mà ba chẳng chịu cận kề bố đâu.
Thế giới của người lớn thật là khó hiểu, đó là suy nghĩ đầu tiên của Seokhyeon khi bé hiểu thêm vài điều về gia đình không trọn vẹn của mình.
Nếu bé có em bé với ai đó, thì người đó nhất định sẽ là người bé yêu! Thế nên bé sẽ kể hoài kể hoài với em bé về người đó cơ! Chứ nào có giống như ba Siwoo đâu.
Tại sao ba Siwoo lại không kể về bố ruột của Seokhyeon với Seokhyeon nhỉ? Hay lại giống như trên phim mà thầy Hyukkyu hay cho bé xem?
Câu chuyện dài đằng đẵng và phức tạp phía sau khiến bé vịt con chẳng muốn nghĩ suy thêm gì nữa.
\”…\”
Tỉnh dậy mà chẳng thấy ai cả, cái đầu của Seokhyeon mơ mơ màng màng, em ngó nghiêng xung quanh, chớp mặt một cái.
Có lẽ thầy Hyukkyu đã đưa ba Siwoo đi nghỉ ngơi rồi. Vịt con gật gù trấn an chính mình, tự dặn rằng bản thân cũng phải thật ngoan ngoãn để ba Siwoo yên lòng.