Thiều Bảo Trâm là con gái út nhà ông hội đồng Thiều. Nàng ta năm nay vừa tròn 18 tuổi. Nàng ấy sở hữu vẻ ngoài đẹp khuynh quốc khuynh thành. Thiều Bảo Trâm được rất nhiều chàng trai trong làng theo đuổi. Nhưng nàng chẳng mấy để tâm. Nàng cũng trải qua một vài mối tình nhưng không mối nào trọn vẹn. Đường tình duyên của nàng luôn gặp trắc trở và kể từ đó nàng không dám yêu ai nữa. Nàng luôn mang khuôn mặt buồn rầu, rất ít khi cười nói với người khác. Ông hội đồng Thiều rất thương đứa con út của mình nhưng ông không biết làm thế nào để nàng trở nên vui vẻ như xưa.
Thiều Bảo Trâm được người trong làng ví như một đó hoa hồng mang vẻ đẹp rực rỡ, quyến rũ. Vẻ đẹp \”hồng nhan\” tưởng chừng sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng thực tế cuộc đời nàng lại đầy rẫy những cay đắng, khổ sở và những điều ngang trái, bất công. Dù được rất nhiều chàng trai yêu mến và theo đuổi với tấm lòng chân thành, nhưng nàng vẫn giữ thái độ lạnh lùng, không đáp lại bất kỳ ai. Điều này gợi lên sự tò mò cho người trong làng về lý do tại sao một cô gái xinh đẹp và được nhiều người yêu mến lại không màng đến tình cảm của họ. Liệu có uẩn khúc gì không?
Thuở ấy xa xưa có một nàng một nàng thiếu nữ
Một đóa hoa hồng tình phơi phới tuổi mới trăng tròn
Cuộc đời hồng nhan cay và đắng thôi thì lắm trái ngang
Bao nhiêu trai làng yêu nàng
Đi theo xin nàng tim vàng
Nàng vẫn không màng
Quay trở lại 5 tháng trước đó, ngày 17-05-19xx. Thiều Bảo Trâm một mình đi đến phòng trà Phong Sơn – nơi đây chính là phòng trà nổi tiếng nhất nhì Sài Thành. Ở đây, nàng đã vô tình gặp được cô ca sĩ phòng trà – Dương Hoàng Yến. Nàng ấy có một mái tóc nâu óng ả, không giống như màu tóc đen của các cô gái khác. Giọng hát ngọt ngào, ngoại hình xinh xắn khiến chị được rất nhiều nam nhân để ý. Thiều Bảo Trâm bị vẻ đẹp ấy làm cho si mê, nàng đã trót yêu cô ca sĩ phòng trà này rồi.
Từ ngày hôm ấy, Thiều Bảo Trâm luôn nhớ tới dáng vẻ yểu điệu của cô gái hát phòng trà kia. Nhờ quan hệ của gia đình, nàng đã biết được những ngày mà cô gái đó xuất hiện và cũng hỏi được sở thích của cô. Điều này đã giải thích cho câu hỏi tại sao nàng thờ ơ với những người khác. Trái tim nàng đã trao trọn cho một cô ca sĩ, một người có lẽ đã chạm đến những rung động sâu thẳm trong tâm hồn nàng.
Nhưng như thầy bói đã nói, đường tình duyên của nàng rất lận đận. Nàng đã rất đau lòng khi được người ở phòng trà đó tiết lộ một sự thật : Dương Hoàng Yến – người mà nàng yêu thương say đắm đã có gia đình. Đây chính là một rào cản lớn, một bi kịch không chỉ cho nàng mà còn cho cả mối tình này. Nếu như để cho người đời biết chuyện này thì họ sẽ chế giễu, khinh miệt, coi thường nàng. Không chỉ nàng bị cười chê mà cả gia đình nàng cũng sẽ bị ảnh hưởng đến.
Bên cạnh đó, một điều quan trọng là nàng là nữ nhân lại có tình cảm với một nữ nhân khác. Điều này nếu để lộ ra bên ngoài thì nàng sẽ phải sống trong sự lăng mạ, sỉ nhục từ người đời. \”Nữ nhân nhưng lại có tình cảm yêu đương với một nữ nhân khác là trái với thuần phong mỹ tục, luân thường đạo lý trong xã hội bấy giờ!\” Câu nói đó luôn vang vọng trong đầu nàng. Nó vang lên như một lời nguyền rủa, như một bản án tử mà tòa án phong kiến đưa ra cho nàng. Trong xã hội phong kiến đầy rẫy định kiến, tình yêu giữa hai người con gái bị xem là điều ô uế, tội lỗi. Nàng – một đóa hoa rực rỡ, bị buộc phải tự chôn vùi tình cảm của mình, sống trong sự dằn vặt và khổ đau. Tình yêu của nàng dành cho nàng ca sĩ phòng trà đã có gia đình là một mối tình không có kết quả ngay từ đầu, vấp phải sự phản đối của xã hội và mang đến cho nàng nỗi đau khổ, cô đơn tột cùng.