[CaoH] Tôi phải làm mẹ kế – 9. Chị muốn ngủ với cha cưng (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[CaoH] Tôi phải làm mẹ kế - 9. Chị muốn ngủ với cha cưng (H)

Array
(
[text] =>

Cảnh Sơ vẫn còn đáng tin cậy, mấy ngày nay hắn luôn diễn bộ dáng ‘buồn bực không vui’ trước mặt cha, lúc đến trường mới có thể hoàn toàn thay đổi bản thân “Học tỷ, Học tỷ, cho nên chị đem cha em…?”

Hạ Vãn nhướng mày “Nhãi ranh, kêu mẹ!”

Trên mặt viết hoa chữ “cự tuyệt”, liều chết không nghe “Em không cần!”

“Cần, lão nương còn chưa gả qua cậu đã biết phản nghịch rồi.”

Kỳ thật trong lòng Cảnh Sơ cảm thấy rất kỳ diệu, một người là học tỷ mình thích nhất, một người là cha mình, hiện giờ lại đang ở cùng nhau, cũng không biết có phải vì tầng này quan hệ hay không, trong lòng hắn cũng tự mình cảm thấy càng thêm thân cận với học tỷ.

Tuy rằng học tỷ vẫn nói nhiều như trước.

Hắn tranh công “Học tỷ, học tỷ, gần đây em biểu hiện cũng không tệ lắm nhỉ?”

Làm ‘bạn gái cũ’ của Cảnh Sơ, cô đương nhiên không thể có vẻ quá không để ý đến quan hệ tình cảm, bởi vậy mỗi khi nhìn thấy Cảnh Nhung cô sẽ thật cẩn thận hỏi tình huống của Cảnh Sơ, Cảnh Nhung luôn nhàn nhạt đáp cô “Đương nhiên có khổ sở, nhưng năng lực phục hồi của thằng nhóc kia vẫn rất tốt như cũ, em đừng lo lắng.”

Hạ Vãn đâu nào lo lắng, đặc biệt còn nhìn thấy thằng nhóc khờ khạo này ở trường học mỗi ngày.

Mà tình cảm của cô và Cảnh Nhung cũng liên tục thăng hoa, Cảnh Nhung vừa giống cha lại giống bạn trai chăm sóc khiến cô hết mức vừa lòng, quả nhiên đàn ông vẫn nên tìm người thành thục mới tốt, thêm nhan sắc đặc biệt đối lập giữa hai người, hiện tại cô nhìn người trước mắt này chỉ thấy chỉ số thông minh sắp thấp đi vài phần.

Lúc trước khẳng định bị mù mắt, thật ghét bỏ.

Nhưng chỉ có một điều duy nhất không hoàn mỹ chính là ─ cô cư nhiên lại yêu đương thuần khiết. Bộ áo ngủ gợi cảm trước kia bị cô vớt về mặc vào mỗi ngày, dùng để sắc dụ Cảnh Nhung, kết quả người đàn ông kia nếu không phải sợ cô lạnh khoác áo cho cô thì chính là ôm ấp hôn hít, sau đó ── không có.

Đúng vậy, không có gì cả!

Ở trước gương là một thân thể phụ nữ gợi cảm, muốn ngực có ngực, nói eo có eo, muốn mông có mông, xoa xoa tiểu bạch thỏ trước ngực mình, còn được, gần đây giảm béo nên nơi này nhỏ hơn một ít, nhưng vẫn rất tốt a!

Quan sát chính mình trong chốc lát, cũng không thấy vấn đề gì, nhưng tại sao Cảnh Nhung luôn có điểm dừng với cô, lại không hề tiến thêm một bước!

Mặc vào áo ngủ mỏng dính như cánh ve, thoạt nhìn giống như có mặc, nhưng cái gì cũng có thể xem thấy, hai quả trước ngực đứng thẳng, phía dưới duy nhất một quần chữ Đinh (丁) gợi cảm.

Mỹ cảm như ẩn như hiện, cô cũng không tin như vậy còn không bắt được Cảnh Nhung.

Hạ Vãn nhàm chán nằm trên sô pha, đợi người đàn ông đến, nghe thấy cửa truyền ra tiếng vang liền vội vàng chạy qua, Cảnh Nhung vừa vào cửa đã bị cô gái nhiệt tình ôm lấy.

“Nhớ em không?” Hạ Vãn làm nũng ở trên người Cảnh Nhung.

Mắt Cảnh Nhung đều dừng ở trên người cô, tình ý chứa đầy trong đó đã bắt đầu tố cáo nhung nhớ của hắn “Vừa bước ra cửa ngày hôm qua đã nhớ rồi.”

Hạ Vãn vừa lòng nhón chân hôn hắn một cái làm phần thưởng.

Lúc duỗi tay hồi ôm lấy Hạ Vãn, Cảnh Nhung mới cảm giác vải lụa trên người cô dường như không thích hợp, vừa nhìn xuống, không được!

Khí huyết toàn thân tức khắc từ bụng xông thẳng xuống.

Tay ôm lấy nhịn không được run run “Tiểu Vãn… quần áo này của em…” Hắn quả thực hoài nghi đây còn có thể gọi là quần áo không?

Hạ Vãn như sợ không đủ kích thích còn cố tình lui về phía sau hai bước, xoay chuyển một vòng trước mặt người đàn ông để hắn nhìn cẩn thận “Đẹp không?”

Đẹp không? Cảnh Nhung cảm thấy máu mũi mình sắp phải phun ra.

Hắn trầm giọng xuống ba độ, nghẹn ngào chứa đầy dục vọng “Tiểu Vãn…”

Hạ Vãn chủ động tiến lên hôn hắn, liếc mắt đưa tình nhìn hắn “Cảnh Nhung, anh không muốn em sao?”

Sao có thể không muốn, đã sớm tại lúc hai người còn chưa tâm ý tương thông đã nghĩ đến cô trong giấc mơ tình dục, huống chi hiện giờ hai người đã giao phó cả thể xác và tinh thần cho nhau.

Hắn chỉ không muốn nhanh như vậy đã chiếm hữu cô, hắn muốn cùng cô tế thủy trường lưu*, không phải nhất thời tình cảm mãnh liệt, không phải nhất thời xúc động.

* Ý nói một tình yêu không thuộc dạng chớp nhoáng,cả thèm chóng chán mà dần nảy nở theo thời gian từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm.

Bởi vì là Hạ Vãn, cho dù làm Cảnh Sơ khổ sở hắn cũng không tiếc. Nhiều năm như vậy hắn trước sau chỉ có một mình, khó có được xuất hiện một người mình muốn đặt trong lòng bàn tay để yêu thương sủng nịnh, hắn luyến tiếc đối đãi tùy ý với cô.

Rõ ràng hai người mới quen biết mấy tháng, rõ ràng hắn đối với cô còn chưa đủ quen thuộc, nhưng lại giống như thiêu thân lao đầu vào lửa bị cô hấp dẫn, tính cách sáng ngời sang sảng, ngẫu nhiên còn có kiêu ngạo của cô gái nhỏ, ngăn không được dục vọng… làm hắn nhịn không được mê muội vì cô.

Cảnh Nhung trân trọng hàm mút môi cô, động tác thong thả lại rất nặng, nếm mỗi một góc trên môi cô, muốn cho hương vị của bản thân quanh quẩn ở trong miệng cô.

Đôi tay vén lên làn váy có mặc hay không cũng không có khác biệt quá lớn, một tay đặt sau lưng cô nhẹ nhàng ma sát, một tay xoa mông thịt xúc cảm khá tốt dùng sức nắm lấy.

Hạ Vãn ngửa đầu tiếp thu nụ hôn nhiệt tình của người đàn ông, đôi tay vây quanh trên eo hắn, ôm thật chặt, giống như muốn đem bản thân dính vào người hắn không bao giờ chia lìa.

Cặp mắt chứa đầy xuân tình gắt gao dây dưa, trong mắt hai người chỉ có lẫn nhau. Nụ hôn triền miên nồng nhiệt tạm nghỉ, Cảnh Nhung thật cẩn thận từng chút một hôn lên khuôn mặt tinh xảo kia, có lẽ là còn trẻ, có lẽ là vẻ đẹp tự nhiên, khuôn mặt không trang điểm nhưng làn da lẫn bóng loáng mượt mà, làm hắn muốn ngừng mà không được.

Nhắm lại cặp mắt tràn đầy dục vọng, Hạ Vãn dùng thân thể cảm thụ người đàn ông quý trọng cô từng chút, cùng với ngọn lửa bật lên không ngừng trên người.

Thân thể không tự giác vặn vẹo, dưới bụng dần dần nóng kên, nhiễm chút ý xuân.

Cảnh Nhung dần dần hôn xuống, hôn lên cổ tơ ngỗng tiếp theo in trên xương quai xanh gợi cảm một vệt đỏ, vải lụa không có hiệu che đậy quả chút nào bị hắn thô bạo xé bỏ, một đôi tiểu bạch thỏ mượt mà xinh đẹp không hề cách trở hiện ra ở trước mắt hắn.

Đôi tiểu bồ câu của Hạ Vãn không lớn, vừa bằng một tay của người đàn ông, nhưng hình dạng no đủ lại như giọt nước tươi mới ướt át, dường như sức hút của trái đất không có tác dụng ở trên người cô.

Màu sắc đầu vú nho nhỏ cực nhạt, là màu hồng nhàn nhạt, trong không khí lạnh lẽo sợ run run đứng thẳng.

Lưỡi đỏ tươi vươn ra dọc theo viền vú hạ liếm thẳng tới núm vú, đầu lưỡi nhẹ cọ qua núm vú mẫn cảm mang đến từng trận rùng mình.

Cảnh Nhung như thấy được thú vị, mở miệng thật lớn, dùng sức hút lấy nhũ thịt trơn trượt kia, đầu lưỡi không ngừng đảo quanh ở mũi nhọn.

Nhũ thịt bị hút ẩn ẩn bị đau, đầu vú mẫn cảm bị ác ý dâm loạn, Hạ Vãn bị trêu đùa nổi lên dục vọng bốn phía, chỗ không người đến nhanh thấm ra hoa dịch trong suốt, chuẩn bị trước khi bị người đàn ông xâm lấn.

Hạ Vãn dựng thẳng thân mình, không hề giữ lại bản thân mà hiến cho Cảnh Nhung, cô vô cùng khát vọng hai người hợp lại làm một.

[text_hash] => beeb1740
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.