Array
(
[text] =>
Cảnh Nhung phát tiết một lần trong thư phòng xong liền cảnh giác đi về phòng mình, phát hiện bên trong đã không còn ai, hắn vừa thất vọng lại cảm giác thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nếu nhìn thấy trực diện Hạ Vãn còn đang tự an ủi ở trong phòng hắn, hắn không cam đoan bản thân vẫn có thể duy trì lý trí, nhưng nhìn thấy cô rời đi, trong lòng lại cảm thấy có chút đáng tiếc.
Thật là mâu thuẫn.
Nhìn thấy quần áo xếp ở một bên, hắn nghĩ Hạ Vãn đại khái là giúp hắn đem tẩy đưa quần áo giặt sạch vào, lại không biết vì sao mới tự an ủi ở trong phòng hắn, quét hai mắt về phía vị trí cô vừa mới nằm, liền thấy một khối nho nhỏ ướt đẫm rõ ràng.
Như bị ma xui quỷ khiến, hắn thò lại gần ngửi lấy, mùi hương ngọt ngào thuộc về phụ nữ xâm nhập chóp mũi, côn thịt vừa mới bắn một lần lại cứng lên.
Cảnh Nhung có chút bất đắc dĩ cảm nhận được thân thể biến hóa, chợt phát giác tình dục của mình dường như càng ngày càng khó kìm chế, ngay cả khi ngửi thấy dâm dịch phụ nữ lưu lại cũng làm bản thân mất khống chế thêm lần nữa.
Em trai em gái của Cảnh Sơ lại bị lãng phí một hồi như vậy.
Mà Hạ Vãn cách vách chủ động khơi mào mọi chuyện sớm đã nằm trên giường ngủ say.
Qua buổi tối đó, ba người tề tụ ở trên bàn cùng ăn cơm, Hạ Vãn bình thản ung dung, hoàn toàn không mất tự nhiên vì ngày hôm qua trộm làm chuyện xấu; đôi mắt Cảnh Sơ chuyển động qua lại giữa Hạ Vãn và cha mình, muốn tìm ra một chút manh mối; còn Cảnh Nhung đang cố gắng trấn tĩnh dùng cơm, nhưng rõ ràng tầm mắt không ngừng hướng về phía Hạ Vãn.
Ba người trên bàn cơm đủ loại tâm tư khác nhau.
Mà Cảnh Sơ là vô tội nhất, sáng sớm hôm nay đến trường học, hắn cố tình gặp mặt Hạ Vãn truy vấn ngày hôm qua cô đã làm gì với cha hắn, Hạ Vãn tràn đầy miệt thị “Nhãi ranh hỏi nhiều như vậy làm gì?”
Cảnh Sơ gấp đến sắp khóc, chuyện này liên quan đến trong sạch của cha hắn a “Học tỷ chị mau nói đi!”
Hạ Vãn xoay chuyển tròng mắt, ý vị sâu kín nhìn Cảnh Sơ, hạ thấp giọng nói nhỏ bên tai hắn “Tiểu Sơ Sơ, thoát khỏi thân phận tiểu xử nam rồi có cảm thụ gì không?”
Cảnh Sơ vừa nghe thấy, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng, Học tỷ làm sao phát hiện được?! “Học, Học tỷ, chị, chị nói bậy gì đó!”
Hạ Vãn cười dâm đãng “Tiểu Sơ Sơ thân ái, đây còn không phải lạy ông tôi ở bụi này sao?”
Hôm nay tư thế Cảnh Sơ đi đường có chút khác biệt, hơn nữa khuôn mặt trắng nõn nhỏ còn phiếm hồng, long lanh lóng lánh, cô nhìn thấy đã khẳng định thằng nhóc này đã được tẩm bổ một phen, còn tẩm bổ bằng phương pháp thì phải hỏi sao? Ngày hôm qua người bị A Triết mang đi, chắc chắn đã được ‘dạy dỗ’ thật tốt rồi.
Cũng mệt cho A Triết cố gắng nhẫn nhịn, đứa bé ngon miệng như vậy phải chống đỡ đến tận bây giờ mới xuống tay.
Cảnh Sơ thấy mặt mình sắp hỏng mất, nghĩ không ra rốt cuộc làm sao học tỷ biết được.
Hạ Vãn vui mừng vỗ vỗ vai hắn “Tiểu Sơ Sơ, xem cậu vẫn rất ‘tính phúc’ như thế, học tỷ cực kỳ vui mừng.”
Nói xong lại nghĩ đến cái gì lại bổ sung thêm một câu “À, đúng rồi, nhớ phải dùng biện pháp an toàn bảo vệ tốt bản thân mình đấy.”
Nói xong cô liền vỗ mông chạy lấy người, lưu lại Cảnh Sơ hỏng mất tại chỗ, vốn dĩ muốn hỏi thăm tin tức, còn chưa nghe được nửa câu đã bị trêu chọc một phen, quả thực là vừa mất phu nhân lại thiệt quân*.
*dùng kế nhử nhưng thua sạch
Kéo về thời điểm trên bàn cơm, ánh mắt Hạ Vãn như có như không liếc về phía Cảnh Nhung, như lơ đãng lại rõ ràng khẳng định sẽ làm hắn phát hiện, tầm mắt nóng bỏng kia cho dù hắn không nhìn về phía cô cũng có thể phát giác, đành phải không được tự nhiên khụ hai tiếng thanh giọng “A Sơ, tối hôm qua con đi đâu?”
Ngày hôm qua con trai không về nhà, vốn dĩ hắn còn lo lắng hành động khác người của Hạ Vãn bị Cảnh Sơ phát hiện, mới biết thì ra thằng nhóc này suốt đêm không về, tức khắc có chút bất mãn, bỏ rơi bạn gái lẻ loi cô đơn đến mức làm ra chuyện như tối qua, cho nên muốn nhắc nhở con trai chú ý hành vi bản thân nhiều hơn.
Cảnh Sơ trộm liếc mắt nhìn Hạ Vãn một cái, rầu rĩ mà nói “Ngày hôm qua bạn học rủ con ra ngoài ca hát, cho nên một đêm không về…”
Hắn la hét ở trong lòng, Cảnh Sơ khổ nhưng Cảnh Sơ không (thể) nói, ô ô ô.
Cảnh Nhung xụ mặt “A Sơ, dù sao Hạ Vãn cũng ở nhà chúng ta, con phải chăm sóc nhiều hơn, không thể tự mình ra ngoài vui chơi, biết không?”
Cảnh Sơ gật gật đầu, tỏ vẻ chính mình đã biết, trong lòng lại cảm thấy bản thân so với Đậu Nga còn oan hơn, hắn rõ ràng là bị đuổi ra khỏi nhà mà.
Dạy bảo xong, Cảnh Nhung liền buông chén đũa, bị Hạ Vãn thỉnh thoảng đánh giá làm hắn có chút ăn không tiêu, đành đơn giản không ăn. “Ta ăn no rồi, về thư phòng đây.”
Từ đầu đến cuối chỉnh đốn trong bữa tối, Cảnh Nhung cũng chưa hề liếc mắt nhìn Hạ Vãn một cái.
Thiếu một người trên bàn cơm, Cảnh Sơ vô tội mà nhìn Hạ Vãn, Hạ Vãn vừa nãy còn trầm mặc giờ đã cười tủm tỉm nói “Tiểu Sơ Sơ, biểu hiện vừa rồi khá tốt đấy.”
Cảnh Sơ quan sát qua lại hồi lâu, cũng không thấy ra hai người này có cái gì khác thường, nhưng với biểu hiện như sói đói đã lâu của học tỷ, phỏng chừng trinh tiết cha hắn sớm hay muộn cũng khó giữ được.
Cơm chiều qua đi, Hạ Vãn tắm rửa một cái, trang điểm quyến rũ như cũ.
Dựa theo thói quen ngày thường mang cho Cảnh Nhung một ly trà an thần, chỉ là cho dù Cảnh Nhung cố tình không muốn chú ý đến cô vẫn nhịn không được bị mùi hương sữa tắm trên người cô quấy loạn đến tâm thần không yên, lại nhịn không được liếc liếc về hướng cô.
Tiếp theo cảm giác thân thể mình lại bắt đầu nổi lên biến hóa, dục vọng phía dưới lại bắt đầu bốc lên, hắn âm thầm mắng thân thể của mình sao mới chỉ như vậy đã không chịu nổi, quyết định không thể để Hạ Vãn tiếp tục làm như vậy nữa, vì thế hắn thanh thanh giọng nói mở miệng “Tiểu Vãn a, trà này về sau cháu đừng mang đến nữa.”
Hạ Vãn buông chén trà tay, khuôn mặt nhỏ tràn đầy vô tội và khó hiểu “Chú, chẳng lẽ ngài… Không thích sao?”
Giọng điệu lã chã chực khóc nghe vào tai càng đáng thương, làm Cảnh Nhung có chút không đành lòng khi dễ cô gái nhỏ, nhưng ngẫm lại vẫn cứng rắn lên, không thể để chuyện như vậy tiếp tục, cô gái nhỏ tuổi còn nhỏ không biết trang điểm như vậy đối với đàn ông mà nói là quá dụ hoặc, nếu không phải hắn tự chủ không tệ, chỉ sợ đã sớm gây rối với cô.
Hắn suy nghĩ tìm lời tương đối không thương tổn cô gái nhỏ khuyên nhủ “Tiểu Vãn à, chú cũng là đàn ông, cháu cứ đưa tới như vậy vẫn có chút không ổn, về sau ta muốn uống trà thì tự mình pha cũng được, cháu không cần lo đâu.”
Khuôn mặt nhỏ Hạ Vãn đầy ảm đạm, tràn ngập thất vọng, cái miệng nhỏ dẩu dẩu “Chú thực xin lỗi, làm ngài thêm phiền toái.”
Cảnh Nhung chính là có chút không đành lòng, nhưng vẫn phải ngăn cản cô, ngoài miệng nhịn không được an ủi “Đừng nói như vậy, lòng tốt của cháu, chú đều biết, lòng ta biết, thật đó.”
Hạ Vãn như muốn xác nhận nhìn chằm chằm thẳng mặt hắn xem xét một lát, cuối cùng mang theo biểu tình thất vọng rời khỏi thư phòng.
Nhìn biểu tình mất mát của cô, tức khắc cảm thấy trong lòng mình có chút buồn đau, nhưng Cảnh Nhung nghĩ như vậy đối với hai người mà nói đều là tốt nhất, một bên Hạ Vãn và Cảnh Sơ gần bằng tuổi, hắn xem cô như con gái nhà đối đãi, nhưng mỗi khi dục vọng dâng lên, lại nhịn không được nghĩ đến khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của cô, kết hợp với dáng người kia bắt đầu tự an ủi, có người cha nào sẽ sinh ra dục vọng với con gái mình chứ, hắn thậm chí hoài nghi bản thân có phải thật sự quá lâu không có phụ nữ mới dẫn tới cầm thú lên hay không.
Rời khỏi thư phòng, trên mặt Hạ Vãn nào còn có mất mát vừa nãy, khuôn mặt nhỏ tinh xảo tràn đầy xảo trá, lúc nãy đưa trà cô rõ ràng nhìn thấy dưới bàn đọc sách chỗ đũng quần tây của người đàn ông kia nhô lên thành một túp lều lớn, còn nguyên nhân từ đâu ra dục vọng, khẳng định là do cô đi vào trêu chọc.
Chỉ cần người đàn ông này sinh ra dục vọng đối với cô, vậy là tốt rồi.
Khóe miệng Hạ Vãn giương thành độ cung gợi cảm mê hoặc, xem ra có thể chuẩn bị bước tiếp theo rồi.
[text_hash] => f1e9f003
)