[CaoH] Ngọc Cầm – Chương 57 (Đầy đủ) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[CaoH] Ngọc Cầm - Chương 57 (Đầy đủ)

Array
(
[text] =>

Lỡ òi, gáng đọc lại nha mấy ní:3

______

Du Cẩm Ngọc bị đè hôn thở hổn hển, ánh mắt mê man nhìn người đàn ông đang đè trên mình. Đuôi mắt đỏ ửng, hàng mi ướt át vì khóc khiến người ta vừa muốn yêu thương vừa muốn bắt nạt.

Du Nhẫn Phong liếm đi giọt nước mắt vừa rơi xuống trên mặt Du Cẩm Ngọc khiến cậu giật mình quay mặt đi.

“Ức…” Nhưng còn chưa kịp tránh đã bị hắn bóp cằm, cánh môi sưng đỏ lần nữa tiếp nhận nụ hôn đầy tính xâm lược của người đàn ông.

Du Nhẫn Phong giống như không biết chán, liên tục hôn đến, mấy lần còn khiến Du Cẩm Ngọc suýt ngất vì thiếu không khí. Thời điểm mấu chốt hắn đều thả ra cho cậu hít thở.

Cánh môi anh đào mềm mại như cánh hoa nào có thể chịu được dày vò hung ác như vậy, đến da cũng bị tróc lên khiến Du Cẩm Ngọc không nhịn được mà nấc một tiếng vì đau rát. Ánh mắt uất ức trừng tên hung thủ.

Du Nhẫn Phong bị ánh mắt này của cậu làm cho phát hỏa. Nếu không phải đang trong xe, còn có tài xế, hắn sợ rằng đã hung hăng lột quần tiểu yêu tinh này xuống chịch cậu một trận long trời lỡ đất.

Thấy Du Nhẫn Phong cúi xuống lại muốn hôn, Du Cẩm Ngọc hoảng hốt một tay che môi, một tay yếu ớt chống lên ngực hắn, nhỏ giọng lầm bầm. “Đừng hôn nữa…”

Du Nhẫn Phong nhếch mép, cầm bàn tay Du Cẩm Ngọc lên mà hôn xuống. Ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu, từ hôn dần chuyển sang mút lấy từng ngón tay của mỹ nhân.

Du Cẩm Ngọc bị động tác này của hắn dọa sợ, run rẩy rút tay lại nhưng không có sức.

Du Nhẫn Phong hôn lên vành tai cậu, Du Cẩm Ngọc không đề phòng bị chạm vào điểm mẫn cảm, phát ra tiếng rên khe khẽ kích thích con quái vật bên trên.

Hắn thấp giọng nói, “Không hôn nữa thì làm gì?”

Du Cẩm Ngọc không biết nên nói gì để thoái khỏi nguy cơ sắp xảy đến với bản thân. Đáng thương nấc một tiếng, “Làm ơn, đưng đưa tôi về… Xin anh.”

Nước mắt như hạt châu ngọc động lòng người tí tách tí tách từng giọt rơi xuống nhưng lại chẳng chạm được đến chút nào lòng thương xót của người đàn ông.

Ngón tay hắn vuốt ve sườn mặt cậu, “Không muốn về, là muốn ở riêng với tôi à.”

Du Cẩm Ngọc đương nhiên không muốn, cậu run rẩy lắc đầu, nhưng người đàn ông hiển nhiên là không chấp nhận lấy đáp án này.

Hắn như là không nhìn thấy sự phản kháng của Du Cẩm Ngọc, đưa một tay xuống nhẹ bóp lấy mông Du Cẩm Ngọc qua lớp quần áo khiến cậu giật mình.

“Hửm?”

Du Cẩm Ngọc bị động tác của hắn dọa đến kinh sợ, cánh môi mấp máy mấy lần, mới miễn cưỡng phun ra chữ “Đúng vậy.”

“Tiểu yêu tinh, còn biết nói dối để lấy lòng đàn ông à. Mấy năm nay có phải đã dùng cái miệng không thành thật này quyến rũ không ít đàn ông hay không?”

Du Nhẫn Phong bóp cằm Du Cẩm Ngọc, ép cậu phải nhìn thẳng vào hắn.

Du Cẩm Ngọc nhắm mắt không muốn nhìn thấy gương mặt kia, uất ức rơi nước mắt, bị ngôn từ của hắn thô bạo vũ nhục cũng chỉ có thể yếu ớt phản bác, “Đừng nói nữa.”

“Không phải sao?” Du Nhẫn Phong cười mỉa mai. Nhìn người dưới thân không ngừng rơi nước mắt, hỏi, “Chỉ biết khóc, em oan ức lắm sao? Không phải trốn đi là để mong chờ ngày được tôi bắt lại sao? Hay là… em mong chờ tên Du Hàm hay Du Thanh đến tìm em đầu tiên? Nhớ hai tên đó lắm đúng không? Vậy em nói đi, nói tôi nghe xem em muốn tên nào đến chịch em đầu tiên! Tôi lập tức dẫn em qua đó!”

Du Nhẫn Phong dường như phát điên, nắm chặt vai cậu đè xuống ghế da trên xe phát tiết.

Du Cẩm Ngọc run rẩy sợ hãi, nức nở che tai lại, phát ra tiếng rên rỉ đáng thương.

Chiếc xe đến đến một ngôi biệt thự thì dừng lại, tài xế do dự, không dám gọi Du Nhẫn Phong. Im thin thít, thậm chí còn không dám nhìn về phía sau thông qua kính xe.

Du Nhẫn Phong liếc mắt ra bên ngoài, cơn giận vừa nhìn như đang bùng nổ phút chốc bị kìm lại, hắn đá cửa xe, thô bạo lôi người trong xe ra. Khoác cậu lên vai mang vào nhà.

Du Cẩm Ngọc khóc lóc vùng vẫy, “Không muốn… Không muốn…”

Du Nhẫn Phong nghiến chặt quai hàm, trên trán nổi gân xanh như đang kiềm chế gì đó.

Hắn mang cậu đi thẳng vào phòng, ném người lên giường sau đó bắt đầu cởi nút áo.

Du Cẩm Ngọc biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra, túm lấy ga trải giường muốn trốn đi nhưng bị người đàn ông thô bạo nắm gót chân kéo về.

Du Nhẫn Phong đè cậu dưới thân, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng những cảm xúc tiêu cực không ngừng cấu xé lẫn nhau trong tâm trí hắn.

Người đàn ông hít sâu một hơi nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt hắn vẫn hiện rõ những gợn sóng âm u khiến người ta rùng mình.

“Tiểu Ngọc, đến bây giờ em vẫn còn nghĩ đến là có thể chạy thoát khỏi tôi sao?” Hắn gằn giọng hỏi.

“Ở cùng tôi không tốt sao?”

Du Cẩm Ngọc dù có nhu nhược đến đâu cũng bị câu nói đó của hắn chọc tức.

“Tốt? Anh gọi cái nhốt tôi lại rồi luân phiên cưỡng hiếp tôi lúc tôi không tỉnh táo là tốt?” nước mắt không biết kìm nén trào ra từ hốc mắt chàng trai.

Dù đã hơn năm năm trôi qua nhưng gương mặt của Du Cẩm Ngọc, nói thật thì chưa từng có gì thay đổi. Cậu vẫn là bộ dáng chàng thanh thiếu niên tuổi mười sáu, mười tám năm đó, thuần khiết như đám mây trắng trên bầu trời.

Dù cho có gì người ta vấy bẩn, làm cho nhúng chàm thì vẫn giữ được gương mặt ngây thơ tươi sáng đó.

Du Nhẫn Phong chăm chú nhìn cậu, có lẽ mấy năm trước hắn vẫn chưa đủ trưởng thành để sâu sắc cảm nhận cảm giác trong hắn suốt thời gian đó là gì.

Nhưng giờ đây, Du Nhẫn Phong hắn rốt cuộc cũng đã hiểu rõ.

Người mà hắn tâm tâm niệm niệm, ngày đêm nhung nhớ chỉ là một cơn gió xuân lướt ngang qua đời hắn, để lại mùi hương hoa ngọt ngào thơm ngát.

Không phải rượu nồng nhưng đổi khiến người ta say mê đắm chìm, lưu luyến và khao khát.

Khiến hắn không ngừng muốn cảm nhận thêm cái cảm giác ngọt ngào êm dịu đó.

Nhưng hắn thân là người trần mắt thịt, làm sao có thể níu giữ lại được một cơn gió.

Cảm giác có được thân xác của cậu, tâm trí của cậu nhưng người vẫn mãi mãi không thuộc về hắn khiến Du Nhẫn Phong cảm nhận được sâu sắc bản thân vô dụng và bất lực đến chừng nào.

Giống như để trốn tránh sự thật đó, Du Nhẫn Phong, không trả lời câu hỏi của Du Cẩm Ngọc mà trực tiếp đè người xuống giường hôn môi.

Hai người mua lưỡi dây dưa triền miên không dứt. Bàn tay của Du Nhẫn Phong cũng không rảnh rỗi, hắn thành thục luồn tay vào trong vạt áo của người phía dưới, trắng trợn vuốt ve cơ thể cậu.

Du Cẩm Ngọc vùng vằng muốn thoát khỏi nhưng sức của cậu làm sao có thể so được với sức của hắn.

Dâu Cẩm Ngọc dễ dàng bị hắn đàn áp, không có khả năng phản kháng chỉ có thể để mặc cho bàn tay của người đàn ông đụng chạm mình.

Hốc mắt ngoại trừ nước mắt rơi ra còn có niềm hy vọng của thanh niên đang dần biến mất. Du Cẩm Ngọc không hiểu tại sao cuộc sống của cậu lại bị mắc kẹt cùng với những người đàn ông này.

Mong ước sống một cuộc đời bình yên nghe có vẻ đơn giản nhưng sao lại quá xa vời đối với cậu.

Du Nhẫn Phong cũng nhìn thấy niềm hy vọng đang dần trôi tuột khỏi con ngươi sáng ngời của người phía dưới. Ý cười trong mắt hắn càng thêm sâu đậm.

Người đàn ông quanh năm đóng phim, sớm đã vô cùng quen thuộc đối với các kiểu thiết kế trang phục. Vì vậy hai ba động tác đơn giản đã đem vạt áo nhiều lớp của Du Cẩm Ngọc cởi sạch, để lộ ra chiếc áo lót mỏng manh cuối cùng bên trong, vô lực che đậy kho báu bên dưới.

Cũng không gấp gáp đem người phía dưới chế trụ, môi lưỡi mơn trớn chiếc cổ thơm mềm của mỹ nhân. Bàn tay ma mãnh chui vào trong áo lót, vuốt ve từng tấc da thịt mềm mại của thanh niên, khiến cậu rùng mình.

Du Cẩm Ngọc mười phần chán ghét cảm giác môi lưỡi của người đàn ông lướt trên cơ thể, theo bản năng ngửa cổ tránh né, lại vô tình lại tạo thêm điều kiện cho hắn tiếp tục hành động xâm lược.

Bàn tay của Du Nhẫn Phong quen thuộc tìm đến hai phiên thịt nhỏ của Du Cẩm Ngọc, vừa chạm vào liền khiến người bên dưới run run thân thể, không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.

“Vẫn còn nhạy cảm quá nhỉ.” Du Nhẫn Phong cảm thán, ghé sát vào tai Du Cẩm Ngọc thì thào, “Có phải cơ thể em luôn khao khát bị đàn ông chạm vào hay không?”

Du Cẩm Ngọc đi những lời nhục mà của hắn làm cho tê liệt. Cậu đáng thương đưa bàn tay che miệng hắn, ý đồ ngăn cái miệng không sạch sẽ của người đàn ông tiếp tục nói ra những lời dơ bẩn. Giọng run rẩy phản bác, “Đừng nói nữa…”

Đương nhiên những lời lẽ này đối với người đàn ông không hề có chút sức xác thôi nào. “Xấu hổ sao?”

Du Nhẫn Phong mặt dày hỏi, nắm lấy tay thanh niên, khẽ hôn vào lòng bàn tay cậu. Du Cẩm Ngọc giật mình muốn rút tay lại nhưng bị người đàn ông đi trước một bước hắn siết chặt lấy tay.

Ánh mắt hắn sâu thẳm khiến người ta rùng mình, người đàn ông nhẹ liếm vào lòng bàn tay của Du Cẩm Ngọc. Giọng nói trầm thấp quỷ dị. “Không cần phải xấu hổ. Tiểu Ngọc, ngoan, nói cho chồng biết mấy năm nay ở bên ngoài có dụ dỗ bên đàn ông nào hay không. Có thủ tiết vì tôi hay không.”

Du Cẩm Ngọc để xưng hô đột ngột thay đổi của hắn dọa cho mặt mũi trắng bệch, ánh mắt trở nên khiếp sợ nhìn người đàn ông.

Du Nhẫn Phong hình như đối với việc cậu ngơ ngác im lặng cũng không sinh khí. Hắn vuốt ve hạt đậu nhỏ trước ngực của Du Cẩm Ngọc, dựa theo tiếng rên rỉ nhỏ của cậu mà tiếp lời.

“Không trả lời cũng không sao. Chồng đã sớm biết em không thành thật, mấy năm nay bên ngoài trêu ghẹo không ít hoa bướm. Nhưng Tiểu Ngọc yên tâm, chỉ cần tối nay em hầu hạ tôi thật tốt thì chồng sẽ hào phóng tha thứ cho sự không chung thủy của em.”

Nói xong còn thâm tình hôn lên má của Du Cẩm Ngọc một cái thật kêu.

Dương Cẩm Ngọc bị lời buộc tội không căn cứ của hắn dọa đến muốn đứng tim. Biểu cảm mờ mịt rõ ràng là không hiểu người đàn ông này đang muốn nói gì.

Nhưng Du Nhẫn Phong cũng không có ý đợi câu trả lời nói chuyển sang hôn môi sâu cùng Du Cẩm Ngọc.

Hắn động tác mười phần thuần thục đem trang phục trên người Du Cẩm Ngọc, từng lớp từng lớp tháo xuống như đang dỡ lớp giấy gói quà.

Cuối cùng khi lớp vải cuối cùng rơi xuống, cơ thể trắng trẻo mềm mại mà Du Nhẫn Phong ngày đêm mong nhớ, xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong những giấc mơ của hắn cũng lộ ra.

Ánh mắt của Du Nhẫn Phong không hề ẩn giấu vẻ si mê, cuồng loạn dành cho khối cơ thể trắng như ngọc này.

Hắn giống như một con nghiện tìm lại được lẽ sống. Si luyến vuốt ve từng tấc cơ thể của người bên dưới, cảm nhận sâu sắc được nổi sợ hãi mà cậu dành cho mình.

Nhưng run rẩy rất yếu ớt này của thanh niên không hề khiến cho hắn mất hứng là ngược lại càng khiến cho dục vọng của hắn tăng lên mãnh liệt.

Du Nhẫn Phong kinh nghiệm giường chiếu vốn phong phú, đột nhiên không biết nên lựa chọn bước tiếp theo như thế nào để bắt nạt người dưới thân.

Nhưng điều này hiển nhiên là không thể cản trở hắn được lâu. Bàn tay quen đường quen nẻo của hắn lần mò xuống, chuẩn xát chen vào giữa hai đùi của thanh niên.

Du Cẩm Ngọc giật mình, muốn khép chân lại nhưng bị người đàn ông thô bạo đẩy ra, trên đầu là giọng nói đầy từ tính, “Che cái gì, cũng không phải chưa từng thấy.”

Du Cẩm Ngọc tuyệt vọng nhắm mắt, như thể đón chờ mọi điều sẽ đến với bản thân.

Ngón tay Du Nhẫn Phong chạm vào nơi riêng tư mềm mụp của thanh niên, nơi này vẫn như mấy năm trước, trơn bóng mượt mà, sờ vào cảm giác vô cùng thuận tay.

Lướt nhẹ qua ngọc hành đang không có tinh thần rũ xuống của Du Cẩm Ngọc như chào hỏi.

Người đàn ông nhích ngón tay xuống, trượt dọc vào khe hở thần bí của Du Cẩm Ngọc.

Du Cẩm Ngọc vốn nghĩ bản thân đã chuẩn bị tinh thần thật tốt, kết quả giây phút bị chạm vào, toàn bộ sự sợ hãi trong lòng Du Cẩm Ngọc dâng tới cực điểm. Cậu như sụp đổ mà khóc lớn. “Làm ơn… Tha cho tôi đi mà.”

Nhưng người đàn ông không hề đao động, ghé sát vào mặt Du Cẩm Ngọc, khẽ thơm lên gò má căng phồng của mỹ nhân, thì thầm dỗ dành, “Ngoan.”

Câu nói đó dường như đã đặt dấu chấm hết cho niềm hi vọng của Du Cẩm Ngọc.

Ngón tay mò mẫn vào khe thịt bên ngoài, chỉ một lúc đã vào vấn đề chính, tìm đến viên thịt nhạy cảm giấu bên trong.

Du Cẩm Ngọc muốn phong ấn giác quan, giả vờ là một khúc gỗ không cảm xúc, nhưng ngay lúc viên thịt nhạy cảm bị người đàn ông chạm vào, cậu như bất ngờ mà rên khẽ.

Du Nhẫn Phong cảm xúc trên tay vô cùng tốt, mặc dù người bên dưới bị dọa sợ, khiến nữ huyệt có chút khô, nhưng dưới sự đụng chạm của hắn, hai ba cái bộ phân dâm đãng kia lại bắt đầu chảy nước.

Dù Du Cẩm Ngọc có miễn cưỡng đến đâu thì cơ thể, đặt biệt là bộ phận khác người kia đã bị những người đàn ông này dạy dỗ đến thuần thục, lộ ra dâm tính không cách nào khắc chế.

Du Cẩm Ngọc cắn môi, cố dùng đau đớn để trấn tỉnh bản thân, nhưng răng vừa chạm được môi hồng đã bị người đàn ông hôn xuống, kế hoạch bất thành, vừa bị hôn môi vừa bị hắn sờ huyệt.

“Nước chảy nhiều quá. Tiểu Ngọc có phải cũng rất muốn không?” Du Nhẫn Phong hôn lên đuôi mắt, vành tai người bên dưới, khẽ mút trong miệng, thì thào mấy lời không đứng đắn.

Du Cẩm Ngọc cảm thấy vô cùng nhục nhã, cắn môi nhỏ giọng nức nở, quay mặt đi như muốn né đi sự thân mật của người đàn ông.

Du Nhẫn Phong mỉm cười, người đã ở trong tay hắn, dù có trốn cũng chỉ có thể trốn trong lòng hắn mà thôi.

Du Nhẫn Phong không hề rối rắm, tiếp tục xoa nắn nữ huyệt màu mỡ của thanh niên.

Ngón tay vòng bên ngoài mấy vòng, liền men theo khe hở chen vào bên trong.

“Không… A…” Du Cẩm Ngọc cố khép đùi lại nhưng điều này hoàn toàn không có tác dụng gì đối với người đàn ông.

Bắp đùi thịt vừa nhúc nhích đã bị người đàn ông tách ra dễ dàng.

Lâu rồi chưa được chạm vào khiến vách thịt bên trong trở nên chặt chẽ vô cùng. Vách thịt bên trong nóng ẩm gợi tình, gắt gao bao chặt lấy ngón tay hắn.

Du Nhẫn Phong híp mắt cảm nhận, hắn là người cuối cùng trong số cả ba chiếm được cơ thể của Du Cẩm Ngọc.

Nhưng hiện tại, hắn có phải tính là người đầu tiên không.

Như vậy thì cảm xúc này cũng thật quá tuyệt vời.

Du Nhẫn Phong nghĩ, hắn cũng muốn chậm rãi tận hưởng khoảnh khắc này, nhưng tằng em của hắn thật sự là sắp nổ tung rồi.

Du Nhẫn Phong hít sâu, một ngón, hai ngón rồi ba ngón, theo chuyển động của hắn từ từ đem vách thịt chặt chẽ tách mở.

Du Cẩm Ngọc rên rỉ, bàn tay tìm đến giữ lấy cánh tay người đàn ông, ý đồ đem chuyển động của hắn ngăn trở chậm lại một chút, nhưng nổ lực này hiển nhiên cũng không có tác dụng.

Du Nhẫn Phong mặc cậu nắm thì cứ nắm, hoàn toàn không để ý mà cật lực mở rộng, âm thanh nhóp nhép liên tục phát ra, hòa cùng tiếng rên rỉ thút thít của Du Cẩm Ngọc là âm thanh duy nhất trong căn phòng.

Du Nhẫn Phong đè ngón cái xuống âm vật lộ ra khỏi mép thịt của Du Cẩm Ngọc, dùng sức đè nắn xoay tròn, đùa bỡn đến mức hai đùi người bên dưới run rẩy không ngừng.

Du Cẩm Ngọc cắn môi, tiếng nỉ non vẫn không kìm được thoát ra bên môi, ngón tay người đàn ông dạo chơi trong cơ thể, rốt cuộc cũng chịu dùng sức đè lên điểm mẫn cảm ẩn bên trong vách thịt.

“A… A… Không…” Du Cẩm Ngọc ngửa cổ rên lớn, đầu ngón chân cũng cuộn tròn lại vì khoái cảm.

Du Cẩm Ngọc cảm thấy mình sắp điên rồi, trước mắt chở nên mơ hồ, có những đốm sáng lượn lờ trước mắt cậu rồi phát nổ.

Mỹ nhân thương rên rỉ, cuối cùng bị người đàn ông bức cho cao trào.

Nữ huyệt co thắt mãnh liệt, hùng hổ tưới nước dâm lên khắp ngón tay người đàn ông.

Du Nhẫn Phong khẽ cười, ngón tay bên trong vẫn không dừng lại, liên tục kích thích để kéo dài khoái cảm của người dưới thân.

Du Cẩm Ngọc vô lực phản kháng, nức nở chịu đựng khoái cảm đến mãi không dứt, đợi khi cao trào qua đi thì cũng hoàn toàn kiệt sức nằm trên giường.

Du Nhẫn Phong rút ngón tay ra, đưa lên miệng thưởng thức dư vị cao trào của mỹ nhân trong lòng.

Hoàn cảnh kích thích đến cảm giác của hắn nên Du Nhẫn Phong cảm thấy dịch thể của cậu còn tuyệt hơn nhiều so với nhiều năm trước.

Du Nhẫn Phong cho Du Cẩm Ngọc thời gian hồi sức, thong thả cởi cúc áo sơ mi. Từ từ đem cơ thể cường tráng hoàn mỹ bao năm gìn giữ lộ ra.

Gương mặt hoàn hảo, cộng thêm cơ bắp nam tính, dáng vẻ bày ra chính là muốn quyến rũ người tình bên dưới.

Đáng tiếc người bên dưới đã thất thần, cảm xúc duy nhất dành cho hắn chỉ có sợ hãi, tức giận và tuyệt vọng, hẳn sẽ không bị cơ thể của hắn mê hoặc.

Nhưng Du Nhẫn Phong cũng không quan tâm, hắn cởi cúc áo sơ mi hoàn toàn, lộ ra cơ bụng mỹ mãn nhưng không cởi hẳn áo. Cảm giác nửa kín nửa hở thật sự khiến người ta nóng lòng khám phá.

Quần hơi kéo xuống, để lộ ra âm hành sưng to dữ tợn đang ngẩng cao đầu, chỉ chờ có cơ hội được lên sân.

Du Nhẫn Phong nắm cự vật trong tay vuốt ve vài cái, ánh mắt nhìn chằm chằm nữ huyệt của thanh niên với vẻ thèm khát, trắng trợn thị dâm cơ thể cậu.

Du Cẩm Ngọc đã lấy lại hơi thở, nâng mắt nhìn qua người đàn ông, thấy âm hành đang ngẩng mặt chào hỏi của hắn, nước mắt vừa ngưng kết quả lại lách tách rơi xuống.

“Biết sắp được chồng chịch nên cảm động sao. Bảo bối à, em thật sự khiến tôi ‘yêu’ chết đi được.”

Cánh tay to lớn của Du Nhẫn Phong đem đùi của mỹ nhân tách ra, nữ huyệt dính đầy nước trông như món ăn hấp dẫn.

Và hắn chính là kẻ may mắn sắp được nếm thử nó.

“Không muốn… Ư hức…” Du Cẩm Ngọc chống tay lên cơ bụng của Du Nhẫn Phong khóc nức nở.

Nhưng âm hành sưng to cứng ngắc vẫn được người đàn ông xếp thẳng hàng với nữ huyệt.

Quy đầu to lớn cọ xác lên xuống, đem thân dày dính đầy nước dâm sáng bóng.

Mặc kệ cánh tay của mỹ nhân đang chạm vào cơ thể, Du Nhẫn Phong dùng sức, đem âm hành chậm rãi nghiền vào trong.

Du Cẩm Ngọc há miệng, chết lặng không phát ra được âm thanh nào.

Du Nhẫn Phong nhíu mày, cơn hưng phấn chạy dọc cơ thể làm hắn phải cật lực kiềm chế không đè chịch nát đóa hoa nhỏ này.

Mặt hắn nhiễm một tầng đỏ ửng, ánh mắt lộ ra vẻ si mê không che giấu, nở nụ cười, vuốt ve sườn mặt mỹ nhân.

Du Cẩm Ngọc rơi nước mắt không ngừng, cơ thể run run tiếp nhận gậy thịt dày trong cơ thể, cảm giác dường như bị xuyên qua bụng. Vừa đau đớn nhục nhã, lại có những tia khoái cảm đánh úp lí trí.

Du Nhẫn Phong nhẫn nhịn dục vọng, cũng như cho người dưới thân kịp thích nghi với hắn.

Vách thịt gắt gao siết chặt, không biết là đang bài xích hay đang quấn lấy âm hành mang đến cho nó vô vàng thống khổ cùng vui sướng.

Đến khi nước dâm bắt đầu tiết ra, đường đi bên trong ẩm ướt mềm mại, vách thịt thả lỏng, co thắt nhẹ nhàng như đang thúc giục.

“Tiểu Ngọc à, bên trong em sướng quá. Em cũng thấy vậy đúng không? Nhìn em cái miệng háu ăn này đang nuốt dương vật của chồng này. Thèm lắm đúng không, để chồng đến đút em ăn nhé.”

Dứt lời liền nắm lấy chân Du Cẩm Ngọc vác lên vai, đâm chọc không thương tiếc vào dâm huyệt ướt dầm dề của cậu.

“K-Không…. A… A…. Rút ra…. A… Hức…” Du Cẩm Ngọc vô pháp tiếp nhận xâm lược quá mức như vậy, kêu khóc không ngừng như sắp hỏng.

Móng tay gọn gàng dùng sức bấu vào cánh tay người đàn ông, cầu xin hắn thả chân mình xuống.

Du Nhẫn Phong không những không thả, động tác bên dưới lại dùng sức hơn, hắn cúi xuống hôn vào cánh môi đào đang kêu loạn, trực tiếp khiến cho cơ thể Du Cẩm Ngọc bị gập làm đôi.

Âm hành vào sâu cực điểm, ngay lập tức đánh mạnh lên miệng tử cung đang khép chặt.

Du Cẩm Ngọc nức nở ôm lấy cổ Du Nhẫn Phong, há miệng muốn cậu xin lại tạo thành cơ hội cho đầu lưỡi người đàn ông chen vào chiếm đi hơi thở của cậu.

Gậy thịt bên trong dùng sức thật lớn, không ngừng tấn công lên tử cung non mềm. Du Cẩm Ngọc xoắn xuýt, không cẩn thận cắn lên lưỡi Du Nhẫn Phong.

Người đàn ông theo phản xạ rút lưỡi lại, nhưng trên mặt không hề có sự tức giận.

“Đừng… Hức… Đừng mạnh như thế… A… Hỏng mất, đừng đâm, chỗ đó… Hức….” Du Cẩm Ngọc ôm bụng, khoái cảm lâu rồi không cảm nhận lại đến quá mãnh liệt khiến đầu óc cậu muốn nổ tung.

“Ngoan, mở tử cung ra. Chồng em muốn vào.” Du Nhẫn Phong giống như chó lớn liếm láp vành tai thanh niên, bên dưới dùng lực, đánh mạnh vào tử cung của cậu. Âm thanh giao hợp ướt át vang đầy căn phòng. Dâm dịch cũng bị đánh đến sủi bọt.

Du Cẩm Ngọc cắn môi, khóc nấc một tiếng sau đó cao trào. Tử cung hé mở xối nước dâm vào suy đầu dữ tợn, lại bị hắn men theo khe hở mà đâm ngược trở vào.

Du Cẩm Ngọc đáng thương gác cằm lên vai người đàn ông rên rỉ, khoái cảm khiến đầu óc cậu mờ mịt tê dại, đuôi mắt đỏ ửng mê li, hàng mi ướt dính như cánh hoa sau mưa. Gương mặt trong sáng lộ ra vẻ sắc tình, vừa đáng thương vừa mê hoặc.

Âm hành vào được tử cung thì bắt đầu tác oai tác quái, ngang ngược thao nát tử cung. Du Cẩm Ngọc vừa cao trào, lại bị ép cho lên đỉnh lần nữa.

Cao trào liên tục khiến nước dâm xối ướt cả mảng giường nơi hai người giao hợp.

“Ngoan quá, lại ra rồi. Tử cung cũng mở rồi, lát nữa chồng đút tinh cho em ăn nhé.” Du Nhẫn Phong cắn nhẹ lên môi Du Cẩm Ngọc.

Mỹ nhân đáng thương không đáp lời hắn, chỉ ê a rên rỉ cầu xin.

Dương vật bự bên trong tử cung ra vào không ngừng, Du Nhẫn Phong giống như đến điểm mấu chốt, dùng sức đâm mạnh, bụng Du Cẩm Ngọc nhấp nhô hình dạng côn thịt xỏ xiên.

Thẳng đến khi tử cung bị lấp đầy, Du Cẩm Ngọc nức nở ôm bụng, rên rỉ khó chịu. Ngọc hành phía trước lung tung phun ra dịch trắng.

Du Nhẫn Phong rút ra, nước dâm cùng tinh dịch chảy ra ngoài khiến cho nữ huyệt trở nên lầy lội bất kham.

Không đợi Du Cẩm Ngọc hồi phục, Du Nhẫn Phong đã lật người cậu lại. Âm hành lần nữa mạnh mẽ tách ra vách thịt đi vào cơ thể cậu.

Du Cẩm Ngọc run rẩy, giọng nghẹn ngào, “Đừng mà…”

Du Nhẫn Phong vuốt tóc mái ướt đẫm mồ hôi của cậu ra, để lộ khuôn mặt đỏ ửng sắc tình. Hôn xuống đôi môi sưng đỏ. “Ngoan.”

Hai người triền miên không ngừng, tử cung nhỏ bị lấp đầy nhiều lần đến mức không thể đếm nổi.

Tinh dịch trắng đục dơ bẩn chảy ra ngoài theo mỗi động tác đâm vào rút ra của hắn, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu vì một lát nữ huyệt đáng thương vẫn sẽ bị hắn lấp đầy.

Ngọc hành đáng thương rũ xuống, không tiết ra được chút gì nữa. Bị người đàn ông nắm vào tay khiến Du Cẩm Ngọc đau đến mức khóc lớn, nhấp miệng mơ hồ gọi hắn là ‘Ông xã’ đáng thương mà cầu xin.

Đến khi Du Cẩm Ngọc không chịu nổi ngất đi. Người đàn ông vẫn trên cơ thể cậu không ngừng nhấp nhô.

Đến tận khi kết thúc, Du Nhẫn Phong si mê khẽ nhéo âm vật sưng lên vì bị cọ xát của Du Cẩm Ngọc, ánh mắt mang theo vẻ cuồng si điên dại, “Tiểu Ngọc, sinh một đứa nữa cho tôi đi.”

Du Cẩm Ngọc đang ngủ khẽ nhíu mày rên rỉ, thút thít vài tiếng rồi vùi mặt vào gối ngủ say.

____

Năm ms chúc mọi người vui vẻ, nhiều sức khỏe, 8386 nhaaaaa 🥺👉👈💖💝💞💕💓💦

A-ai muốn lì xì mình thì mình nhận thiệt ó nhe 🥺🙌💖

Hihi:>

[CaoH] Ngọc Cầm - Chương 57 (Đầy đủ)

[text_hash] => a4e11df9
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.