[CaoH] Khó mà ức chế – 9. Triệu Liên – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[CaoH] Khó mà ức chế - 9. Triệu Liên

Array
(
[text] =>

Triệu Liên bị bệnh nằm viện.

Trì Dư cảm thấy tốc độ tuyến tình cảm của nam nữ chính đã phát triển không theo kịp tiết tấu phát triển của tình tiết luôn rồi. Trước khi Triệu Liên bị bệnh, Tô Giản đã sớm ở chung cùng Trình Ngôn, hơn nữa không biết đã làm bao nhiêu lần. Mà hiện tại Trình Ngôn chỉ vừa mới chuẩn bị thổ lộ, có phải đã xuất hiện vấn đề ở chỗ nào rồi hay không?

Trì Dư nghĩ nghĩ, quyết định đến bệnh viện cùng Diệp Từ.

Diệp Từ tò mò hỏi một câu: “Người quen của cô?”

Trì Dư nói: “Cô … Cô ấy là vợ trước của ba tôi.”

Diệp Từ gật đầu, không hỏi lại, tới bệnh viện lập tức thay đồ giải phẫu vào phòng giải phẫu.

Ở ngoài phòng giải phẫu, Trì Dư nhìn thấy Tô Giản mặt đầy nước mắt.

Mặc dù cô đã sớm biết kết cục, nhưng thấy Tô Giản khóc đến thở hổn hển như vậy, cũng chỉ có thể an ủi nói: “Không có việc gì đâu, mẹ cô sẽ không có việc gì.”

Tô Giản mở to hai mắt đẫm lệ nhìn Trì Dư.

“Chị, tôi cầu xin chị, chị giúp tôi xin tiền ba để đóng phí phẫu thuật và phí nằm viện của mẹ tôi được không? Chị, tôi cầu xin chị, tuy rằng chúng ta chỉ cùng cha khác mẹ, nhưng chị vẫn là chị gái của tôi, giúp tôi được không?” Tô Giản không ngừng rơi nước mắt.

Tô Giản như vậy, Trì Dư nhìn đến đau lòng, không đành lòng đả kích cô.

Trong nguyên tác viết, Tô Chí Hoa cho rằng việc ông ta không nói ra chuyện Triệu Liên ngoại tình, hơn nữa còn hoà bình ly hôn, đã là nhân từ lớn nhất của ông. Tô Chí Hoa không có khả năng sẽ trả phí phẫu thuật cùng phí nằm viện cho Triệu Liên.

Tô Giản lôi kéo ống tay áo của Trì Dư, khóc đến run rẩy, “Tôi đã xin tiền ba, nhưng tiền ba đưa căn bản không đủ. Bác sĩ nói sau khi giải phẫu kết thúc, còn phải nằm viện quan sát, cần phải chuẩn bị sẽ nằm viện lâu dài. Chút tiền ấy ba đưa cho căn bản không đủ… không đủ. Chị, tôi biết ba thương chị nhất, chị có thể giúp tôi nói với ba không? Chị xin, nhất định ba sẽ đưa. Chị…”

Trì Dư than nhẹ, giơ tay lau đi nước mắt trên mặt Tô Giản, nói: “Được rồi.”

Trì Dư đi ra ngoài cầu thang gọi điện thoại cho Tô Chí Hoa.

“Uy, Trì Dư a. Con có biết hạng mục Trình thị cho Tô gia chúng ta kia mang đến bao nhiêu chỗ tốt không ha ha…”

“Tô Chí Hoa, Triệu Liên nằm viện.”

Tiếng cười đột nhiên im bặt, “… Ta biết.”

“Hiện tại người đang ở phòng giải phẫu, sau khi giải phẫu kết thúc còn phải nằm viện quan sát. Phí giải phẫu và phí nằm viện rất lớn, Triệu Liên chắc chắn không có nhiều như vậy, ông… ông thay bà ta đóng đi.”

“Tô Giản tới tìm ta, ta đã cho rồi.”

Trì Dư vội la lên: “Tiền ông đưa căn bản không đủ!”

Tô Chí Hoa trầm mặc nửa ngày, nói: “Nói thật cho con biết, Tô Giản căn bản không phải con gái ruột của ta. Cho bà ta nhiêu đó tiền, ta đã tận tình tận nghĩa lắm rồi. Huống hồ ta đã sớm ly hôn với Triệu Liên, không cần thiết thay bà ta gánh vác mấy cái phí này.”

“Nhưng…”

“Con không cần nói nữa, ta sẽ không tiếp tục cho tiền họ. Huống hồ không phải con vẫn luôn đều chán ghét Tô Giản sao? Sao lại giúp nó cầu tình?”

“Tôi… Tôi…” Trì Dư tức khắc nghẹn lời.

“Mặc kệ nguyên nhân gi, tiền ta đã cho, nhưng cũng không tiếp tục đưa nữa. Lần sau đừng lại vì việc này mà gọi điện thoại cho ta. Tạm biệt.”

Nghe tiếng di động điện thoại bị cắt đứt, Trì Dư thở dài thật sâu.

Trì Dư trở lại phòng giải phẫu. Tô Giản thấy cô, lập tức chạy chậm qua, trong mắt sáng lên hy vọng, “Có phải ba đã đáp ứng rồi hay không?”

Nhìn cặp mắt khát cầu kia, Trì Dư muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói, “Ba nói… Không đưa tiền.”

Đồng tử Tô Giản ẩn ẩn chấn động, cuối cùng rũ đôi mắt xuống, rơi xuống một giọt nước mắt, buông ống tay áo Trì Dư ra, chậm rãi dạo bước qua ven tường dán mặt vào tường, chậm rãi ngồi xổm xuống.

Cô cuộn tròn bản thân vào trong khuỷu tay, qua nửa ngày mới buồn bã nói: “Tôi đã biết.”

Trì Dư thấy Tô Giản như vậy, cảm thấy chua xót. Nhưng cô biết có người sẽ đến giúp Tô Giản giải quyết phí chữa bệnh.

Trình Ngôn.

Trong sách viết, sau khi Triệu Liên nằm viện, Trình Ngôn nhìn đầu quả tim của mình thương tâm không chịu nổi, vì thế vung tay trả hết phí chữa bệnh cho Triệu Liên, còn thuê hộ sĩ tốt nhất đến chăm sóc.

Trì Dư chạy đến trạm hộ sĩ hỏi: “Xin hỏi các khoản phí của người bệnh Triệu Liên đã đóng hết hay chưa?”

Hộ sĩ dùng máy tính kiểm tra, sau đó nói: “Không có. Trước mắt còn thiếu 20 vạn phí giải phẫu, phí nằm viện sau đó sẽ tính thêm.”

Trì Dư không tin, “Ngại quá, phiền cô tra lại một chút. Hẳn là đã có một người tên Trình Ngôn chi trả hết các khoản phí rồi.”

Hộ sĩ cho Trì Dư mặt mũi, đổi máy tính mới tìm lịch sử giao dịch, vẫn lắc đầu, “Vẫn thiếu tiền như cũ.”

Trì Dư rốt cuộc hết hy vọng rời trạm hộ sĩ.

Không thể nào, trong sách một khi nữ chính gặp nạn, lập tức nam chính sẽ động thân xuất hiện, trở thành hậu thuẫn kiên cường phía sau nữ chính.

“Tin tức linh thông” là kỹ năng chuẩn bị sẵn cho tổng tài, hiện tại nam chính hẳn đã sớm biết Triệu Liên nằm viện, hơn nữa lập tức ra lệnh trả hết các khoản phí, sao hiện tại vẫn còn thiếu tiền chứ?

Chẳng lẽ tín hiệu của Trình Ngôn không tốt sao?

Trì Dư ẩn ẩn cảm thấy, sự tình đã phát triển không như cô mong muốn, nhưng lại nghĩ không ra đã xuất hiện lệch lạc ở chỗ nào.

Nghĩ tới nghĩ lui, Trì Dư quyết định đi tìm Trình Ngôn.

Trì Dư gọi điện thoại cho Trình Ngôn.

Thấy điện thoại báo cuộc gọi tới, khóe miệng Trình Ngôn hơi hơi giơ lên, nói với các cổ đông đang ngồi đối diện trong phòng hội nghị: “Hội nghị tạm dừng.”

Trình Ngôn đi ra phòng họp, ngón tay linh hoạt bấm nghe. Hắn còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy giọng nói vô cùng lo lắng của Trì Dư truyền ra từ trong điện thoại.

“Trình Ngôn, tôi có thể đi tìm anh không?”

Trình Ngôn ngoài ý muốn hạ lông mày, “Có thể, hiện tại tôi đang ở công ty. Em đến đây thì nói với quầy tiếp tân một tiếng, bọn họ sẽ trực tiếp mang em tới văn phòng của tôi.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Trình Ngôn đi trở về phòng họp nói một câu “Hôm nay hội nghị kết thúc”, sau đó vội vàng quay về văn phòng mình, gọi điện thoại nội bộ, “Đợi lát nữa bạn gái tôi tới, trực tiếp đem cô ấy lên văn phòng tôi.”

Ngữ khí vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không biết lời này của mình đã hạ xuống một quả bom tin tức quan trọng cỡ nào vào bên trong công ty.

“…Trình tổng có thể xin ngài nói tên bạn gái ngài một chút được không? Như vậy chúng tôi sẽ dễ xác nhận người hơn.”

“Trì Dư, Tô Trì Dư.”

Trì Dư ngồi xe chạy tới tổng bộ tập đoàn Trình thị, đi đến quầy tiếp tân, “Xin chào, tôi muốn tìm Trình tổng.”

“Xin hỏi cô là…”

“Trì Dư, Tô Trì Dư.”

“Cô chính là Trì Dư sao!” Tiểu Mỹ kinh hỉ nhìn Trì Dư, tóc đen dài đến lưng, đôi mắt hạnh vốn nên có vẻ đáng yêu nhưng ở trên mặt cô lại xinh đẹp đến thế, hơi hơi long lanh phát sáng, xinh đẹp động lòng người. Ôi, thật xứng đôi với Trình tổng!

Cô may mắn là người đầu tiên tận mắt nhìn thấy bà chủ tương lai đó. Có trời mới biết, ngay tại lúc Trình tổng chính miệng nói bạn gái hắn tới công ty tìm hắn, đầu của đám nhân viên Trình thị gần như nổ tung.

Tiểu Mỹ hít sâu một hơi, “Xin chào, tôi là Tiểu Mỹ, đã công tác ở bàn tiếp tân bốn năm, Trình thị tổng cộng có hơn hai vạn nhân viên, tôi thực vinh hạnh cũng trở thành một phần tử trong đó, ngày tháng sau này tôi nhất định tận tâm, trung thành, trước sau như một với Trình thị!”

Trì Dư không hiểu gì mà nhìn cô gái trước mặt, gật đầu có lệ, “Thật ngại quá, tôi đang vội tìm Trình Ngôn, phiền cô dẫn tôi đi nhé.”

Tiểu Mỹ kích động che miệng lại, Trình Ngôn, kêu tên thân mật quá a.

“Vâng, được ạ, tôi đây liền mang cô đi văn phòng của Trình tổng.”

Tiểu Mỹ mang cô đi qua một đường, Trì Dư cảm thấy người bên cạnh đều đang nhìn cô, trên mặt còn lộ ra tươi cười bát quái.

“Tiểu Mỹ, Tiểu Mỹ, là cô ấy sao, là cô ấy sao?”

Tiểu Mỹ ngượng ngùng ừ một tiếng, dùng sức hướng dòng người hai bên nháy mắt, đúng vậy đúng vậy, cô ấy chính là bạn gái Trình tổng đó!

Trì Dư mơ hồ có thể phát hiện được bọn họ đang nghị luận cô, nhưng hiện tại cô không rảnh bận tâm, cô còn có chuyện quan trọng hơn.

Tiểu Mỹ mang cô đi thang máy đặc quyền của tổng tài, đến trước cửa văn phòng, “Đã tới văn phòng Trình tổng rồi ạ.” Nói xong vô cùng tự giác mà rời đi.

Trì Dư gõ gõ, cửa đã bị Trình Ngôn tự mình mở ra.

“Vào đi.”

“Tôi đột nhiên tới thế này có quấy rầy anh không?”

Trình Ngôn cười cười, “Không có, hôm nay tôi không bận. Sao vậy, tới tìm tôi là có chuyện gì sao?”

Trì Dư đi thẳng vào đề, “Triệu Liên nằm viện.”

Trình Ngôn mê mang, “Triệu Liên là…?”

Trì Dư kinh ngạc nhìn Trình Ngôn, “Bà ấy là mẹ đẻ của Tô Giản! Hiện tại Tô Giản đang thương tâm muốn chết, vì phí giải phẫu cùng phí nằm viện của Triệu Liên mà dường như cùng đường. Việc này, anh thật sự không biết sao?”

Thần sắc Trình Ngôn bình tĩnh, trong mắt có vài phần nghi hoặc.

“Tôi không biết.”

Trì Dư khó mà tin được nhăn lông mày lại, trong sách nói Trình Ngôn sẽ không thờ ơ khi Tô Giản rơi vào hoàn cảnh khó khăn, rốt cuộc đã xuất hiện vấn đề ở đâu chứ!

“Tô Giản hiện tại đang rất cần tiền, anh mau đi giúp cô ấy a.”

“Vì sao em lại vội vàng đến vậy?”

“Tôi…” Trì Dư tức khắc nghẹn lời, cô làm sao giải thích được là do cô muốn đem sự tình ấn theo tình tiết nguyên tác mà phát triển chứ.

“…Bởi vì, bởi vì tôi là chị gái của cô ấy, thấy cô ấy bất lực như vậy tôi cũng rất đau lòng.”

Sốt ruột dưới đáy mắt Trì Dư bị Trình Ngôn khắc vào đáy lòng, khiến hắn không nhịn được muốn giúp đỡ cô.

Trình Ngôn giơ tay, muốn sờ chân mày nhăn lại của Trì Dư. Một bầu không khí khó có thể nói rõ dây dưa hai người, sắc mặt Trì Dư bỗng tái nhợt đi từng chút.

“Ông chủ! Ông chủ!” Ngoài cửa bất chợt vang lên âm thanh.

“Ông chủ! Các hạng mục của kế hoạch sơn trang Thiên Lan tôi hoàn thành rồi, tôi đem lại cho cậu đây!” Thẩm Triết làm giả vờ gõ cửa vào cái, đẩy cửa đi vào văn phòng.

Đợi Thẩm Triết tiến vào, phía sau còn có Lâm Trí đi theo, ngoài cửa còn thêm mấy đầu người thăm dò nhìn vào bên trong.

Trình Ngôn không cam lòng mà thu hồi tay, ôm tay vào ngực, nâng cằm lên nhìn hai bàn tay rỗng tuếch của Thẩm Triết, “Kế hoạch đâu?”

Thẩm Triết ra vẻ bừng tỉnh, “À! Đột nhiên cảm thấy vẫn còn có mấy chỗ cần sửa, hắc hắc, qua mấy ngày nữa sẽ đem tới đây.”

Ánh mắt Trình Ngôn liếc về phía Lâm Trí, “Còn cậu? Cậu vào đây lại có chuyện gì?”

Lâm Trí mặt không đổi sắc tim không nhảy nói: “Muốn hỏi ông chủ một chút có chuyện cần phân phó hay không?”

“Ồ, nhiệm vụ hôm trước tôi giao cho cậu đã hoàn thành rồi?”

Lâm Trí rốt cuộc luống cuống, “Không không không, tôi còn cần chút thời gian.”

Trì Dư còn đang đứng một bên đột nhiên nhìn thấy hai người xuất hiện. Vèo một cái, mắt hai người kia sáng lên thẳng tắp nhìn về phía cô.

“Xin chào xin chào, cô là Tô Trì Dư đúng không?” Thẩm Triết đi qua bên cạnh Trì Dư, muốn nắm tay cô.

Trình Ngôn đã chặn đường đi của hắn.

Trì Dư gật đầu.

“Ha ha ha, rốt cuộc gặp được, thật xinh đẹp. Hôm nay đột nhiên ông chủ nói cô tới đây, làm chúng tôi hưng phấn một trận. Cô biết không, sáng nay mở họp…”

“Không có việc gì sao còn không đi?” Trình Ngôn lạnh lùng nhìn hai người kia.

“Về sau hãy thường xuyên đến công ty nha.” Ông chủ tức giận, Thẩm Triết và Lâm Trí đành phải xám xịt rời đi. Sau khi rời đi còn có chút lương tâm mà đóng cửa lại.

Xảy ra một đoạn nhạc đệm nhỏ như thế, Trình Ngôn than nhẹ, nói với Trì Dư: “Được rồi, em đừng gấp, tiền Tô Giản thiếu tôi sẽ giúp.”

Trì Dư gật gật đầu.

Cặp mắt hẹp dài kia từ đầu chí cuối chỉ nhìn vào hình bóng một người, khóe miệng Trình Ngôn ngậm ý cười, nhịn không được lại lặp lại một lần, “Đêm nay đừng quên, tôi sẽ sớm tới đón em.”

“Đừng.” Trì Dư lắc đầu, mơ hồ cảm thấy mẹ Tô Giản vừa mới giải phẫu, thời điểm như vậy không thích hợp lắm.

“Nhất định phải là đêm nay sao?”

“Đúng vậy, tôi chuẩn bị đã lâu, không chờ kịp.”

“Vậy anh định thổ lộ ở đâu?”

“Bờ cát Lâm Hải.”

Trì Dư không nói nữa, chỉ là cảm thấy ngực có chút đau đớn.

[text_hash] => 787b421c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.