[CaoH] Khó mà ức chế – 23. Mộ gia – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[CaoH] Khó mà ức chế - 23. Mộ gia

Array
(
[text] =>

Mặt trời sắp lặn, phòng tối đi từng chút. Vào mùa đông, ban đêm luôn đến rất sớm.

Trình Ngôn nhìn người trong khuỷu tay, đôi mắt ôn nhu nhiễm đầy ánh hoàng hôn, ánh lên màu cam lưu luyến.

Hắn vươn một cánh tay thon dài, nhẹ nhàng mà miêu tả khuôn mặt Trì Dư đang ngủ say, lông mày bên phải cô có một vết sẹo nhợt nhạt.

Ngón trỏ rõ ràng khớp xương mềm nhẹ mơn trớn vết sẹo kia, đến khi hai cặp lông mi khẽ run, Trình Ngôn mới lùi tay về.

Hắn đột nhiên vô cớ cười nhạt một chút, giống như đang tự cười hành vi ấu trĩ của mình.

Trình Ngôn cảm thấy lòng mình tràn đầy, hy vọng thời gian cứ giữ nguyên như vậy vĩnh viễn. Cô nằm bên người hắn ngủ say, da thịt lộ ra bên ngoài chăn in đầy dấu vết của hắn, ánh sáng chiếu vào có thể thấy được từng sợi lông tơ tinh tế trên làn da lỏa lồ.

Hắn duỗi ra tay đã có thể lập tức ôm lấy cô, không có bất kỳ quần áo vải vóc nào ngăn cách, trần trụi thân cận nhất dán vào nhau.

Trình Ngôn đột nhiên muốn nói với cô “Anh yêu em”, nhưng hắn biết Trì Dư qua vài lần làm tình kịch liệt đã mệt đến hôn mê, chắc chắn sẽ không nghe thấy.

Hắn ôn nhu hôn lên lông mày bên phải của Trì Dư, hôn xong lông mày lại nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Hơi thở áp bách, lông mi Trì Dư lại run rẩy, có dấu hiệu muốn tỉnh lại. Trình Ngôn lập tức buông cô ra, lúc nãy không khắc chế được quả thật đã làm rất mãnh liệt, đành để cô ngủ nhiều thêm một chút.

Hắn xốc chăn xuống giường, nhặt quần dưới đất lên mặc vào. Trên mặt đất còn có mấy cái áo mưa đã dùng, ba loại áo mưa khác nhau đều được sử dụng qua.

Lúc làm tình, Trình Ngôn còn hỏi Trì Dư, “Có cảm thấy cái này mỏng hơn so với mấy cái khác không, hửm?”

Trì Dư rầm rì trả lời, “Không… Không biết…”

Trình Ngôn nói: “Vậy làm nhiều thêm vài lần để so sánh, về sau em thích cái nào thì mua cái đó.”

Vừa nghe hắn nói “làm nhiều thêm vài lần”, Trì Dư nhịn không được gia tăng sức lực dưới thân, làm Trình Ngôn nháy mắt sung sướng đến mức tê rần xương cùng…

Trình Ngôn một bên kéo khóa, một bên ảo não thở dài một tiếng, nếu còn nghĩ nữa sợ là lại muốn ấn cô đang ngủ làm thêm một lần.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng cưỡng chế lại dục vọng, lại nhìn thoáng qua thời gian, hiện tại nếu đi làm cơm, đợi đến khi cô tỉnh lại hẳn sẽ nấu xong.

Mới vừa nhấc chân đi một bước, thân hình Trình Ngôn đột nhiên lảo đảo một cái, như có một lực hút cực lớn hấp thụ hắn.

Hắn hoảng sợ phát hiện thân thể của mình ở chậm rãi biến thành trong suốt, từ đầu ngón tay bắt đầu dần dần biến mất.

“Trì Dư…”

Trình Ngôn vô cùng không muốn mà nhìn người ở trên giường kia, muốn đi đến gần cô, lại không có cách nào nhúc nhích, cả người đột ngột biến mất trong không khí.

Trì Dư mơ mơ màng màng tỉnh lại, duỗi tay đến mép giường tìm tòi, không có người, nhưng khăn trải giường còn dư lại chút ấm áp.

“Trình Ngôn…”

Không người nào đáp lại.

Lúc Trình Ngôn trở lại phòng trong biệt thự, chân đã không còn đứng vững, lảo đảo đi về phía trước vài bước, như bị người phía sau đẩy một cái.

Hắn kinh hoảng nhìn xung quanh.

“Trì Dư! Trì Dư! Trì Dư…” Tiếng nói dần dần dừng lại.

Căn phòng bài trí quen thuộc, quyển sách kia thình lình nằm xoài trên mặt đất, ngay tại bên chân hắn.

Hắn lại quay về rồi.

Nhìn quyển sách kia, Trình Ngôn lập tức nắm vào trong tay, cầm lấy bút máy rơi trên mặt đất, cuống quít viết hai chữ “Trì Dư” xuống mặt giấy.

Không có ánh sáng phát ra.

Trình Ngôn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục viết.

Vẫn như cũ không có ánh sáng, nhưng mỗi viết xong hai chữ “Trì Dư”, màu đen của bút mực lại tự động biến mất.

Một lần lại một lần, viết một trăm lần “Trì Dư”, trừ bỏ chữ cái biến mất, chuyện gì cũng không xảy ra.

Cuối cùng Trình Ngôn ném bút đi, hung hăng nện sách lên trên tường.Trong phút chốc, cả người như bị rút xương, ngồi liệt xuống đất.

Chân trời tối tăm dần dần sáng lên, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ dần dần chuyển động.

Trình Ngôn ngồi dưới đất, co lại một chân, dùng sườn tay đặt trên đầu gối, mặt chôn vào trong khuỷu tay.

Hắn không biết đã duy trì động tác này bao lâu, thẳng đến khi Lâm Trí hoảng loạn tìm tới biệt thự.

Cửa phòng bị mở ra một cách thô bạo, Lâm Trí thấy Trình Ngôn ở trong phòng, nhẹ nhàng thở phào, đứng ở cửa nói: “Ông chủ, sáng nay có cuộc ký kết hợp đồng với xí nghiệp Mộ thị, chúng tôi chờ anh cả một buổi sáng, gọi điện thoại anh cũng không bắt máy, tôi còn cho rằng…”

Từ sau khi Tô Trì Dư mất, Lâm Trí vẫn sợ Trình Ngôn sẽ tự sát.

Trình Ngôn chậm rãi ngẩng đầu, bởi vì động tác bảo trì trong một thời gian dài, cổ đã sớm đau nhức không thôi. Hắn che kín đôi mắt đầy tơ máu, nhíu mày lại, thanh âm khàn khàn, “Mộ thị?”

Lâm Trí hơi hơi ngây ngốc gật đầu, “Đúng vậy, Tần Yến Mộ gia còn tự mình tới.”

Chồng của Tần Yến qua đời khi còn trẻ, con trai tuổi trẻ bởi vì theo đuổi nghệ thuật không muốn kế thừa Mộ thị, liền đoạn tuyệt cùng Mộ gia, phiêu bạc bên ngoài vài năm, con trai Tần Yến đột nhiên chủ động quay về Mộ gia, nhưng lúc trở về thân thể đã bệnh nặng, không bao lâu liền qua đời. Sau này vẫn là Tần Yến khống chế Mộ thị.

Sắc mặt Trình Ngôn bình tĩnh, chống đầu gối chậm rãi đứng lên, nhưng hai chân truyền đến cảm giác tê mỏi một trận, cả người lại ngã ngồi trên mặt đất.

Lâm Trí vội vàng chạy tới dìu hắn, “Hôm qua có một cô gái bị đuổi việc tên là Mộ Tuyết, Tần Yến đúng thật là thím của Mộ Tuyết, nhưng Tần Yến cũng không để Mộ Tuyết ở trong lòng, cho nên chuyện hôm qua đuổi việc cô ta sẽ không có ảnh hưởng bao lớn.”

Cổ họng Trình Ngôn bị nghẹn đến khó chịu, xua xua tay, tỏ vẻ chính mình cũng không để ý một cái kẻ hèn Mộ Tuyết. Hắn móc di động ra từ trong túi, trên màn hình hiển thị rõ ngày.

Hắn nhớ rõ lúc quay về nơi này, ngoài cửa sổ vẫn còn đêm tối,… Nói cách khác, mấy ngày kia hắn ở bên Trì Dư, so với nơi này chỉ là một buổi tối mà thôi.

Trong nháy mắt Trình Ngôn cảm thấy hoảng hốt, theo lý mà nói tốc độ thời gian của thế giới tiểu thuyết sẽ chảy nhanh hơn so với thế giới hiện thực, nhưng vì sao hắn chỉ rời đi một buổi tối?

Lâm Trí đỡ Trình Ngôn ngồi xuống mép giường, rót một ly nước, “… Lần ký kết hợp đồng này, cả một buổi sáng Tần Yến không thấy anh, sắc mặt vô cùng khó coi, hiện tại Thẩm Triết đang ở công ty ổn định bà ấy, chỉ cần chờ anh đến ký tên.”

Trình Ngôn mệt mỏi gật đầu, đứng dậy đi ra khỏi phòng, Lâm Trí theo sát theo sau.

Hai mươi phút sau, nam nhân bước chân thon dài vào phòng họp, một tay gắn lại nút thắt tây trang, phong độ nhẹ nhàng.

Thẩm Triết thấy Trình Ngôn rốt cuộc đã tới, cao hứng đến thiếu chút nữa khóc ra tiếng.

Trình Ngôn ngồi xuống ghế trên, đối diện với Tần Yến hơi hơi gật đầu, “Thật ngại quá, bận một chút việc tư nên đến trễ.”

Tần Yến là một người phụ nữ hơn 60 tuổi, cho dù trên mặt có nếp nhăn già nua cũng không che giấu được khí chất uy nghiêm trên người bà, bà đã cầm quyền ở Mộ gia rất lâu.

Bà nhẹ nhấp môi, mang theo ý cười lạnh nhạt, khẽ lắc đầu, “Tôi còn tưởng rằng Trình tiên sinh tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tất có chỗ hơn người, nhưng vẫn làm tôi thất vọng rồi. Một người không biết tuân thủ thời gian, làm sao tôi có thể yên tâm hợp tác đây.”

Trình Ngôn cười cười, “Hạng mục lần này đối với chúng tôi đều có chỗ hiếm chỗ tốt, tất nhiên tôi sẽ không tự hủy ích lợi của mình, mong ngài yên tâm. Huống chi, theo tôi được biết, Mộ lão thái thái ngài có ý nguyện mở rộng thị trường ở thành phố A, lần hợp tác này là kỳ ngộ tốt nhất, bỏ lỡ sẽ khó mà có lại.”

Tần Yến cười khẽ, mang theo uy nghiêm của trưởng bối nhìn vãn bối, không nói gì thêm, ký xuống tên mình trên hợp đồng.

Trình Ngôn nhận lấy bút Thẩm Triết truyền tới, đồng thời viết tên mình xuống hợp đồng.

Hợp đồng ký kết hoàn thành, Tần Yến nhìn Trình Ngôn, mỉm cười nói: “Trình tiên sinh, nếu tiện có thể cùng nhau ăn một bữa cơm không?”

“Rất vinh dự.”

Trên ghế nhà ăn, Trình Ngôn và Tần Yến mang theo một trợ lý, ăn cơm cùng nhau.

Tần Yến nâng chung trà lên, “Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, mong anh thông cảm một chút, thân thể lão thái thái này tôi không tốt, đành lấy trà thay rượu.”

Trình Ngôn cũng nâng chung trà lên, ý bảo không có vấn đề gì, nhẹ nhấp một ngụm.

Tần Yến buông chén trà, chậm rãi mở miệng nói: “Nói ra không sợ Trình tiên sinh chê cười…… Con trai của tôi khi còn nhỏ đặc biệt thích vẽ tranh, còn cố tình chán ghét khoa tài chính, khi đó ba nó đã qua đời mấy năm, tôi vì ổn định toàn bộ Mộ gia, buộc nó tiếp nhận Mộ thị… Nhưng lại không ngờ, vì tôi dùng thủ đoạn quá kích, bức nó đoạn tuyệt quan hệ với Mộ gia, chạy đến thành phố A vẽ tranh mà sống…”

“…Đột nhiên có một ngày, nó chạy về, tôi vô cùng cao hứng, cho rằng mẹ con chúng tôi có thể chữa trị quan hệ một lần nữa. Nhưng thân thể nó bởi vì bức bách và sinh sống, mỗi ngày mỗi đêm đều vẽ tranh, mua tranh, làm bản thân mệt mỏi đến phát bệnh. Nằm ở trên giường bệnh, nó nói cho tôi bết nó có một đứa con gái, nói tôi đem cháu gái về Mộ gia giúp nó nuôi nấng… Nhưng mà, lời nó muốn nói cũng chưa nói xong…”

“Cho nên, Mộ lão thái thái muốn tôi hỗ trợ tìm cháu gái ngài?” Trình Ngôn rũ mắt nhìn chén trà trong tay, không nhanh không vội mà mở miệng.

“Đúng vậy!” Tần Yến nháy mắt vứt bỏ dáng vẻ duy trì ban đầu, nặng nề gật đầu, “Tôi đã tìm thật nhiều năm, cũng chưa có manh mối, chỉ biết năm đó cùng người đàn bà của con trai tôi là phụ nữ đã có chồng. Tôi biết thành phố A là địa bàn của Trình tiên sinh, tìm người nhất định càng dễ như trở bàn tay. Nếu Trình tiên sinh chịu đáp ứng, hạng mục lần này, tôi nguyện ý nhường ra 10%.”

Trình Ngôn rũ mắt vẫn như cũ, lẳng lặng nghe bà ấy nói xong.

“Không cần.”

Mắt Tần Yến sáng rực lên, bốc cháy lên một tia hy vọng, “Chẳng lẽ… Trình tiên sinh đã sớm biết rằng cháu gái tôi là ai?”

Trình Ngôn giương mắt nhìn Tần Yến, trầm mặc nửa ngày, mở miệng nói: “Không, chỉ là tôi không thích nhúng tay vào chuyện nhà người khác.”

[text_hash] => 46c33ac0
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.