Array
(
[text] =>
Lâm Dao không nhịn được ngậm lấy môi của anh mà mút.
Cô cảm thấy se lại trong miệng, nhưng nước của anh rất ngọt và thơm. Thế là cô mút nhẹ và nuốt trọn vị ngọt vào miệng.
Trần Hoài Xuyên bị động tác ngoài ý muốn của cô nhấc lên, nhanh chóng dựng lên một cái lều nhỏ. Môi và lưỡi trao đổi, liếm láp thân mật, anh nhẹ nhàng ôm lấy bờ mông mềm mại dưới bộ y phục của cô mà nhào nặn, dục vọng cháy bỏng không nơi nào trút bỏ, cơ bắp toàn thân co rút.
“Giờ thì em biết rồi hả? Em có biết tối qua anh đã lo lắng như thế nào không?” Anh thăm dò trán của Lâm Dao và cảm thấy thân nhiệt đã trở lại bình thường rồi mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Vừa xuống máy bay liền chạy tới bệnh viện theo định vị mà Tiêu Phàm gửi qua, nhìn thấy người phụ nữ nhỏ gầy yếu ớt xanh xao cuộn mình trên giường, Trần Hoài Xuyên suýt chút nữa không kiềm chế được đụng đến ồn ào.
Sau khi thay tiểu khu, cô được cho uống nước, lau khô mồ hôi và rửa mặt, anh lo lắng cho cô cả đêm không ngủ liền nheo mắt nhìn cô một hồi.
“Ông xã … anh là tốt nhất …” Lâm Dao nép vào ngực anh ngoan ngoãn, sau đó ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm anh.
Trần Hoài Xuyên thực sự không liên quan gì đến cô. Cô có chuyện một chút là anh không thể chịu đựng được.
“Anh làm cho em thật thoải mái.” Lâm Dao được Trần Hoài Xuyên ôm trong tay, cô lấy lại cảm giác mình vẫn còn sống. Mùi vị thoang thoảng và độc đáo của anh khiến cô cảm thấy an toàn. Cô vùi đầu vào ngực anh, hít sâu như bắt lấy không khí mới có một cuộc sống tốt.
“Trần Hoài Xuyên …” Cô thì thầm tên của anh.
“Anh ở đây.” Anh nghiêng người để cô không thể chọc vào đũng quần của anh, hôn lên trán cô đáp lại.
” Trần Hoài Xuyên … ” Cô nhẹ nhàng gọi anh một lần nữa.
… Còn tiếp bên wordpress
Pass chương 38: Trước khi kết hôn với Lưu Vĩnh Quân, Lâm Dao và Ba Mẹ sống ở quận nào (7 chữ)
[text_hash] => a6bb9e0b
)