Cô thở phì phò nằm bên chân giường liều mạng ho khan, sắc mặt hồng đến đáng sợ. Cổ họng càng ho càng đau, trừng nam nhân dưới giường, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
\”Vệ Duy Nhất em không muốn sống nữa có phải hay không!\”
Thanh âm bạo nộ truyền tới lỗ tai cô, thân thể cô run rẩy cuộn tròn, che lại cổ, sợ hãi nhìn Liễu Dục.
Hắn ngồi trên mặt đất chỉ vào cô, thần sắc không vui hỏi, \”Mẹ nó có phải em không muốn sống nữa? Nói cho tôi! Để tôi thỏa mãn nguyện vọng của em!\”
Vệ Duy Nhất ho khan lắc đầu, cổ họng như bị mấy cây kim châm chọc cho nghẹn ngào.
\”Là anh…… Muốn làm chết tôi trước.\”
\”Tôi làm con mẹ em!\”
Hắn đỡ mép giường đứng dậy, hùng hổ bắt lấy mắt cá chân non mịn đem cô kéo qua.
Cô cho rằng hắn lại muốn cưỡng ép cô khẩu giao, liền giãy giụa cầm gối ném vào người hắn.
\”Cút…… Cút đi! Cút ngay!\”
\”Tôi thao em…… Mẹ nó, lấy ra, lấy ra! Thao chết em có tin không!\”
Người bị ném gối sững sờ, vươn móng vuốt giằng lại hung khí trên tay cô áp lên. Vệ Duy Nhất vươn chân đá lên đùi hắn, hắn không kịp phòng bị mà ngửa đầu trực tiếp ngã xuống giường.
\’Phanh!\’
May là hắn phản ứng kịp, dùng cánh tay chống đỡ thân mình, còn chưa kịp hồi thần, thở hồng hộc.
\”Cút ngay! Tôi nói anh cút ngay!\”
Cô cầm gối ném lên người hắn. Liễu Dục dùng cánh tay ngăn trở, hét lớn một tiếng, \”Em mẹ nó điên rồi Vệ Duy Nhất!\”
Cô hoảng sợ cuộn tròn ngón chân.
\”Em dám đá tôi? Cảm thấy ngày thường tôi đối xử với em quá tốt đúng không? Cho nên em mới dám làm như vậy? Em có tin tôi cưỡng gian em ngay chỗ này, tôi đem em làm chết! Đừng tưởng ông đây không dám ra tay với em!\”
Hắn hung dữ cắn răng mở miệng, ném gối trên người đứng lên.
Vệ Duy Nhất bắt lấy đèn trên đầu giường, hắn sợ tới mức đồng tử màu hổ phách chấn động.
\”Tôi, tôi nói cho em biết, nếu em dám dùng đồ vật kia ném tôi thì em chết chắc! Dương vật dưới thân bị em liếm cứng rồi, bò lại đây tiếp tục liếm cho tôi! Nhanh lên.\”
Cô ôm vũ khí duy nhất có thể phản kháng trong tay, ánh mắt kiên định trừng hắn. Tay cô trói gà không chặt, giống như con dê con sợ hãi đối mặt với tất cả, vì bị vây ép nên mới cố gắng giãy giụa.
Liễu Dục nheo mắt, \”Tôi nói em không nghe phải không! Đừng quên là ai đã giúp em, em đã không báo ơn thì thôi, mẹ nó còn dám đá tôi!\”
Vệ Duy Nhất nắm chặt đèn bàn, \”Tôi cũng không hề nhờ anh, do anh tự mình làm chủ, dựa vào cái gì mà dùng đạo đức uy hiếp tôi.\”
\”Em…… em mẹ nó, em!\”
Liễu Dục mở to hai mắt nhìn, tức giận đến dậm chân, hung hăng đá gối đầu mềm mại trên đất, chỉ vào cô muốn mắng to, lại mắng không nổi một câu!