Xin lỗi mọi người nha, hôm nay e đăng muộn quá, valentine đền đáp mọi người bằng 1 bữa xôi thịt chả cốm nhé 🤣🤣🤣
Chúc mọi người valentine ăn cẩu lương uống nước đường vui vẻ.
Ko nói nhiều! Cưới! Đại hôn nha quý zị nhaaa, anh6 chơi lớn luôn rồi.
——————-💙——————
Mặc dù Kim Hạ muốn sang xuân mới tổ chức hôn lễ nhưng Lục Dịch nhất định ko chịu.
– \” Ko được chuyện gì ta có thể đồng ý với nàng, chứ riêng việc này ta ko chịu nhường nàng nữa đâu. Ta phải chờ quá lâu rồi, cũng nhịn quá lâu rồi, giờ ko chờ được nữa, ko nhịn được nữa\”. Lục Dịch nói bằng giọng hậm hực.
– \” Ta nói chàng nghe, giờ đã qua đông chí, muộn nhất là 1 tháng nữa trời sẽ ấm lên. Chàng đã chờ bao lâu rồi, bây giờ chờ thêm chút nữa có sao đâu. Mà ta cũng đâu có ức hiếp gì chàng đâu, chàng nói chàng nhịn, chàng phải nhịn ta cái gì chứ\”. Kim Hạ chu miệng lên nói với Lục Dịch.
Lục Dịch nhìn nàng bất lực: \”Haizz, nàng thì biết ta nhịn nàng cái gì chứ!!!\” (nhịn gì thì quý zị tự đoán nhé 🤣🤣🤣)
– \” Chàng thử nói xem là chàng phải nhịn ta cái gì nào\”.
– \” Ko nói cho nàng biết, nói ra rồi thì sợ ta ko nhịn được nữa\”. Lục Dịch ngửa cổ ko nhìn nàng nói.
– \” Chàng nói ko, ko nói phải ko? Ko nói cho ta biết này?\”. Mỗi 1 câu ko nói phải ko, Kim Hạ lại chọc chọc ngón tay vào người Lục Dịch.
Lục Dịch trong người vừa bực vừa buồn cười, nắm lấy bàn tay hư của Kim Hạ đặt 2 tay nàng lên cổ mình, sau đó vòng tay ôm nàng nhấc bổng Kim Hạ lên. Cả người Kim Hạ được nhấc bổng lên, chân ko chạm đất, nàng thích thú đá đá 2 chân cười vui vẻ.
Hai tay nàng áp vào má Lục Dịch, 2 mắt mở to, sáng long lanh nhìn thẳng vào mắt hắn, miệng cười tươi rói. Rồi nhẹ nhàng hôn 1 cái lên trán hắn, gương mặt ửng hồng, đáng yêu vô cùng
– \” Đại nhân, ta thích chàng, thích rất nhiều, thích từ lâu lắm rồi\”.
Lục Dịch nghe được câu nói ấy của nàng thì trong lòng rung động, xao xuyến khó tả, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của nàng. Giá như ngay lập tức có thể cưới nàng về thì tốt biết mấy. Tại sao lại có thể yêu nàng đến thế, hắn bỗng tiếc nuối thời gian hồi đầu gặp gỡ, tiếc nuối thời gian mình phải ở trong chiếu ngục còn nàng vì hắn mà phải bôn ba bên ngoài. Nhưng rồi lại cảm thấy rằng có lẽ chính những khoảng thời gian đó đã khiến 2 người họ thêm yêu nhau nhiều hơn, khiến con tim họ hiểu nhau hơn, gần nhau nhiều hơn, muốn sống chết cùng nhau.
Lục Dịch thả nàng xuống, 2 tay đưa ra sau gáy nàng, nhìn nàng thâm tình, âu yếm.
– \” Còn ta thì yêu nàng, rất yêu nàng, cũng yêu từ rất lâu rồi\”.
Nói đoạn, hắn khe khẽ đặt lên trán nàng 1 nụ hôn, rồi từng nụ hôn từ từ rơi xuống khuôn mặt Kim Hạ tựa như những bông tuyết nhè nhẹ, man mát. Hôn từ trán xuống 2 mắt, lên mũi, đến má rồi cuối cùng đến môi. Những nụ hôn của hắn như muốn đánh dấu chủ quyền lên Kim Hạ. Sau cùng là đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng nhiệt, bỏng cháy, nụ hôn của Lục Dịch vừa ôn nhu vừa mạnh mẽ, đầu lưỡi mềm mại quấn quýt ko thôi.
Kim Hạ cũng ko còn ngại ngùng như trước nữa mà chủ động đưa chiếc lưỡi nhỏ xinh của mình phối hợp cùng Lục Dịch. Lục Dịch ngạc nhiên, thoáng cười rồi cuồng nhiệt mà đáp lại nàng. Chỉ đến khi ko khí xung quanh họ cạn kiệt, cả 2 cùng hô hấp khó khăn, thở hổn hển mới buông nhau ra. Cả Lục Dịch và Kim Hạ thở gấp, mặt đỏ bừng lên, đôi môi 2 người đều đỏ mọng, ướt át.
Lục Dịch vẫn nguyên tư thế đó, trong đáy mắt in sâu hình ảnh Kim Hạ long lanh sóng sánh. Hai con người ấy cứ thế đứng nhìn nhau trao nhau ánh mắt yêu thương, tựa như ko cần nói gì khác, chỉ nhìn nhau thôi cũng đủ hiểu nhau rồi.