Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ – 🍀🍀🍀 Chap 1: Hạ Hàng Châu 🍀🍀🍀 ❇❇ Đoạn 6: Còn tái phạm sẽ trừ lương ❇❇ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ - 🍀🍀🍀 Chap 1: Hạ Hàng Châu 🍀🍀🍀 ❇❇ Đoạn 6: Còn tái phạm sẽ trừ lương ❇❇

Đoạn 6 ra lò nha các tỷ muội, e xin lỗi vì hôm nay ra muộn để chị em phải ngóng trông nha. Vì nhân vật mới nên viết hơi khó. Nốt đoạn này là kết thúc chap 1 rồi. Em xin luôn ý kiến cho chap 2 nha, mọi người muốn   viết về trc hay sau hôn nhân Nhất-hạ thì góp ý để e lên ý tưởng nhaaaaa.

_______________❤❤❤________________

  Ôn nhu? Ôn nhu bao nhiêu là đủ cho nàng? Chẳng phải đối với nàng ta đã giành hết tất cả ôn nhu. Lục Dịch ta xưa nay chưa từng đối với nữ nhân nào như vậy. Vậy mà nàng nói ta nếu có thêm nửa phần ôn nhu của hắn thì tốt biết mấy, ta lấy đâu ra ôn nhu nữa chứ. Sao ta cảm thấy chính là đã chiều hư nàng.
  Lục Dịch từ sau khi trở về liền đóng cửa phòng mà suy nghĩ. Ban đầu còn hết sức vui vẻ, vui vẻ vì nàng không phải để ý hắn mà chính là muốn ta ôn nhu như hắn. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại bỗng dưng thấy ghét hai tiếng ôn nhu này thế. Ghét tên Bửu Thành vương vì sao có thể ôn nhu đến thế, để rồi Kim Hạ muốn ta có nửa phần cái ôn nhu đó. Ôn nhu là cái gì? Có phải là bạc, có phải món ngon đâu mà nàng thích. Trước giờ chẳng phải nàng chỉ thích bạc, chỉ thích món ngon hay sao, sao giờ thích thêm cả ôn nhu nữa chứ.

  Lục Dịch đầu óc rối như tơ vò, không biết phải làm sao, phải thế nào. Suy nghĩ trong đầu hắn quay vòng vòng tới mức phát đau, hai bên thái dương giật giật. Lấy tay day day trán, gạt những suy nghĩ đó sang một bên, lấy thông tin mà mấy ngày nay thu thập được ra xem xét.
  Phái Sầm Phúc đi điều tra Bửu Thành vương nhưng không được kết quả gì. Hắn ta cũng thật thận trọng, chẳng lộ ra một chút manh mối nào, ta chắc chắn phải chú ý hơn, có thể là hiện tại hắn chưa hành động, vẫn nên tiếp tục theo dõi hắn. Con người hắn ta không như vẻ ngoài, không nên để Kim Hạ qua lại nhiều với hắn. Nhưng tại sao hắn lại đặt nhiều tâm tư lên Kim Hạ như vậy, hắn đang có ý định gì?
  Đang trong dòng suy nghĩ, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
– \”Đại công tử\”. Sầm Phúc bên ngoài gọi cửa.
– \”Vào đi\”.
– \”Công tử, Nghiêm Thế Phiên đã tới Hàng Châu\”.
– \”Hắn tới đây?\”.
– \”Ngoài ra hôm nay tên Tư Mã Trường An còn gửi sính lễ và thiệp cầu thân tới Thuần Vu Gia, hắn muốn liên hôn với Thuần Vu Gia\”.
  Lục Dịch không khỏi bất ngờ. Tên Tư Mã Trường An này trước nay chưa từng xuất đầu lộ diện, thậm chí chưa ai từng thấy qua gương mặt thật của hắn bởi hắn luôn mang theo mặt nạ. Lần này tại sao lại muốn liên hôn với Thuần Vu Gia, Thuần Vu Gia có gì để hắn phải làm như vậy, chắc chắn trong chuyện này có uẩn khúc gì đó. Còn Nghiêm Thế Phiên tới đây để làm gì, liệu có phải ba kẻ này đang có ý định gì với nhau. Lục Dịch suy nghĩ hồi lâu nhưng tất cả cũng chỉ là những suy đoán.
– \”Ngươi cho người theo dõi Bửu Thành vương, ngươi theo dõi Nghiêm Thế Phiên, gọi Sầm Thọ quan sát động tĩnh phía Tư Mã Trường An, nếu chúng có hành động gì báo cho ta ngay, chú ý đừng bứt dây động rừng\”.

  Mấy ngày hôm nay Bửu Thành vương luôn cho người gửi quà tặng đến Kim Hạ, tuy nhiên quà tặng lần này lại không phải ngọc ngà, gấm vóc như lần đầu mà rất đơn giản nhưng phong phú. Khi thì những món đồ chơi bằng tre, khi thì là những con vật bằng gốm sứ nho nhỏ xinh xinh, lúc thì lại là hoa, thậm chí là có những món ăn đặc sản vùng nào đó hay đơn giản chỉ là một hộp bánh hoa quế tráng miệng.
  Kim Hạ cảm thấy rất đau đầu với chuyện này, không biết cư xử với hắn sao cho đúng. Từ chối cũng không được, mà nếu nhận thì sẽ phải nhận mãi. Bất lực với chuyện này, Kim Hạ tìm Thượng Quan Hy tâm sự.
– \”Thượng Quan tỷ tỷ, tỷ nói xem bây giờ ta phải làm sao?\”. Kim Hạ vò đầu, úp mặt xuống bàn.
– \”Chuyện này ta chưa từng trải qua nên thực sự chẳng biết phải làm như nào. Hơn nữa hắn lại là vương gia, người thường nếu không thích ta trả lại là xong nhưng hắn ta lại là vương gia, đồ hắn tặng ai dám trả\”. Thượng Quan Hy nói.
– \” Ài zô, ta chính là đau đầu vì thế. Hôm trước Lục đại nhân dẫn ta qua trả đồ, nếu là người thường có cho thêm vàng cũng sẽ không dám tặng tiếp. Nhưng hắn là vương gia, còn to hơn đại nhân nữa. Thật phiền toái quá đi\”.
  Thượng Quan Hy gật gù đồng ý: \”Nhưng ta cảm thấy vương gia này đối với muội rất dụng tâm, phải chăng thực sự để ý muội\”.
– \”Ta có gì để hắn phải để ý chứ, nhan sắc tầm thường cũng chẳng có gia thế, càng không phải thục nữ gì, hắn sao có thể để ý ta\”. Kim Hạ thở dài thườn thượt.
– \”Có thể là bởi hắn đã có tất cả nên chẳng cần gì, hoặc hắn thấy thích muội ở một điểm nào đấy\”. Thượng Quan Hy nói.
– \”Không phải chứ Thượng Quan tỷ tỷ, sao tỷ càng nói ta càng cảm thấy đau đầu vậy\”. Kim Hạ than vãn.
 
  Quay trở về phòng, nhìn những thứ đồ được Bửu Thành vương tặng, Kim Hạ càng khó chịu hơn, nên thế nào mới phải đây. Nàng chợt nghĩ tới Lục Dịch, ngay lập tức quay gót đi tìm hắn.
  Lục Dịch đang ở trong phòng xem thư báo thì thấy Kim Hạ đi vào. Nhìn nàng mặt mày ủ rũ, cũng đoán ra được mấy phần nguyên nhân. Mấy ngày nay không phải hắn không biết Bửu Thành vương tặng quà cho Kim Hạ, mà chính là biết nhưng không làm gì được. Lần này, hắn ta không tặng đồ quý giá đắt tiền nữa, nên không thể lấy lý do giá trị để mang trả. Đồ hắn mang tới đơn giản chỉ là những món đồ chơi, hay những món ăn mà thôi. Hắn đối với Kim Hạ thực sự đã rất hao tâm tổn sức rồi. Hắn đối với nàng như vậy là có ý gì, hay thực sự hắn có tình ý gì với Kim Hạ của ta.
– \”Có việc gì vậy?\”.
– \”Đại nhân, ngài nói xem chuyện này ta phải làm thế nào, ngày nào vương gia cũng cho người mang đồ tới\”. Kim Hạ mặt mày ủ dột, nói.
– \”Không trả được thì đành vui vẻ nhận thôi\”. Lục Dịch trả lời nhẹ nhàng như ko.
– \”Chẳng phải ngài nói từ giờ ta không được nhận quà của ai khác sao?\”. Kim Hạ ngây ngô hỏi.
  Lục Dịch ngước mắt nhìn nàng: \”Nàng rầu rĩ là vì ta nói nàng không được nhận quà của hắn chứ không phải vì nàng không biết nên phải đối với hắn như thế nào?\”. Lục Dịch mở to đôi mắt chờ đợi câu trả lời của nàng.
– \”Đương nhiên rồi, chính là ngài nói ta tuyệt đối không được nhận quà còn gì\”. Kim Hạ thành thật trả lời hắn.
  Lục Dịch nhếch khóe môi, hắn đứng chắp tay sau lưng từng bước từng bước tiến về phía nàng, cúi thấp người, khuôn mặt hai người sát vào nhau, khóe miệng cong cong nở ra nụ cười gian xảo: \”Nàng biết nghe lời ta như vậy từ lúc nào?\”.
  Kim Hạ mắt mở to, nghiêng người lùi về phía sau mấy bước thì bị đụng vào cột nhà, hai vành tai nàng bắt đầu đỏ, hai tay ở sau lưng nắm vào nhau, các ngón tay xoắn lại, miệng thì lắp bắp: \”Đại nhân, ngài là đại nhân, ngài nói gì thì tiểu nhân phải nghe chứ\”.
  Lục Dịch nghe xong câu trả lời của nàng thấy đôi chút thất vọng, lại đại nhân là đại nhân. Thôi được rồi, ít ra còn biết nghe lời ta hơn hắn.
– \”Chỉ vậy thôi sao\”.
– \”Đương nhiên rồi, ngài là đại nhân của ta, ta đương nhiên nghe ngài, chỉ có điều hắn là vương gia, hắn to hơn ngài, ta không dám đắc tội với hắn\”. Kim Hạ thản nhiên nói.
  Lục Dịch day day trán lầm bầm: \”Đúng là vô tâm vô phế! \”.
– \”Hả?!?\”.
– \”Thôi được rồi, dù sao cũng không trả nổi, nàng cứ giữ lại chơi đi\”. Lục Dịch bất lực lên tiếng.
  Kim Hạ thấy vậy, bỗng tự nhiên trong lòng nhẹ hẳn đi, vui vẻ gật đầu: \”Có thể được như vậy sao?\”.
– \”Được\”.
– \”Đại nhân nếu ngài bận thì ta về đây\”.
  Toan quay đầu đi thì như nhớ ra việc gì đấy, Kim Hạ tiến lại gần bàn Lục Dịch nói: \”Đại nhân người có muốn ăn bánh hoa quế không, sáng nay vương gia gửi đến, ta thấy có vẻ khá ngon\”.
– \”Nàng ăn một mình đi ….!\” Lục Dịch nhìn nàng không biết nói gì hơn. Chép miệng thở dài, đúng thật là vô tâm vô phế.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.