Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ – 🌼🌼🌼 Chap 3: Mãi mãi về sau 🌼🌼🌼 🌈🌈 Đoạn 2: Đại công cáo thành 🌈🌈 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ - 🌼🌼🌼 Chap 3: Mãi mãi về sau 🌼🌼🌼 🌈🌈 Đoạn 2: Đại công cáo thành 🌈🌈

Chuyên mục mỗi ngày 1 bát cẩu lương nha. Đại nhân hôm nay ngài ấy rút thăm trúng thưởng nha quý zị🤣🤣

_________________💜💜💜_______________

  Từ ngày kết hôn đến nay đã tròn 5 tháng, phu thê Dịch – Hạ vẫn dính lấy nhau như hình với bóng.
  Sáng sáng dắt tay nhau cùng nhau ra khỏi Lục phủ, Lục Dịch đưa Kim Hạ tới Lục phiến môn sau đó mới 1 mình đi tới Bắc trấn ty phủ. Buổi chiều, thì Kim Hạ lại cố gắng sắp xếp công việc để về sớm nhất có thể, sau đó đến Bắc trấn ty phủ tìm Lục Dịch. Hai người họ lại sóng đôi cùng nhau trở về.
  Sau khi kết hôn, Kim Hạ giờ cũng ít khi đi xa để phá án, Lục Dịch lại càng cố để ko phải rời khỏi thành. Nếu như có thể Lục Dịch sẽ sắp xếp để phu thê họ đi cùng 1 thời điểm. Hắn nói rằng dù là ko đi chung với nhau, ko đến cùng 1 nơi nhưng nếu làm vậy thì 1 trong 2 người sẽ ko phải ở nhà mong mỏi buồn bã chờ đợi người kia, và bởi nếu cùng phải đi làm việc thì sẽ ít có thời gian nhớ nhung đến đối phương hơn. Kim Hạ đồng tình với ý kiến này của hắn, bởi nàng đã quá thấu hiểu cảm giác chờ đợi, nhớ mong 1 người.

  Tại Lục Phiến môn, hôm nay là ngày hài tử của Dương Nhạc làm tiệc đầy tháng nên rất đông vui náo nhiệt. Dương lão đầu bế đứa cháu nội vui đến mức cười ko thể khép được miệng. Dương Nhạc lại bận bịu tự tay nấu nướng chuẩn bị rất nhiều món ngon. Thượng Quan Hy thì ra vào đón khách, cứ được 1 chốc lại bị Dương Nhạc kéo vào phòng bắt nghỉ ngơi.

  Từ sớm hôm nay Kim Hạ đã kéo Lục Dịch ra ngoài để chọn đồ làm quà mừng cho tiểu tử nhà Dương Nhạc.
– \” Tướng công, chàng nói xem, chúng ta nên chọn gì để làm quà tặng đây ?\”.
– \” Ta chưa làm việc này bao giờ nên cũng ko rõ lắm, cứ theo nàng đi, nàng thích gì ?\”.
– \” Thiếp nghĩ, nên tặng 1 chiếc lắc bạc, nhưng lại thấy như vậy là hơi ít, nên muốn chọn thêm thứ nữa\”. Kim Hạ vừa đi vừa nghĩ, nghĩ mãi cũng vẫn chưa ra.
– \” Chẳng phải trong phủ nàng có rất nhiều minh châu sao, hơn nữa hôm trước ta cũng được tặng 1 ít nhung hươu, hay chúng ta lấy mang đi tặng\”. Lục Dịch ngửa cổ nói.
– \” Đại nhân của ta ơi, chàng nghĩ xem  những thứ đó làm sao 1 đứa trẻ có thể dùng….\”. Kim Hạ thờ ơ nói.
– \” A, thôi được rồi, chúng ta tặng 1 ít vải tốt đi, dù sao cũng có thể làm cho đứa trẻ vài bộ quần áo. Chàng nói có phải ko?\”. Kim Hạ chợt nảy ra ý định.
  Lục Dịch thấy nàng nói cũng hợp lý bèn gật đầu. Hai người đi tới 1 tiệm bán đồ trang sức để mua lắc bạc, sau đó quay lại Lục phủ tìm mấy cuộn vải tốt nhất mang đi.

– \” Kim Hạ\”. Thấy Kim Hạ, Thượng Quan Hy vui vẻ gọi.
– \” Hạ gia, sao hôm nay muội đến muộn vậy, ta chờ nãy giờ\”. Dương Nhạc đang bê đồ ăn ra bàn nhìn thấy Kim Hạ thì chạy tới.
– \” Chẳng phải là do vất vả chọn quà mừng cho tiểu tử nhà 2 người đó sao\”. Kim Hạ hi hi ha ha cười.
– \” Nào, 2 người vào trong đã\”. Thượng Quan Hy lên tiếng.
  Phía bên trong Dương lão đầu bế cháu đang cười vui vẻ. Đã lâu lắm rồi Kim Hạ mới thấy ông cười nói nhiều như vậy. Ngồi bên cạnh chính là Trương lão đại nhân, Lục Dịch Kim Hạ thấy người liền nhanh chóng đi tới chào hỏi.

  Trên bàn, đồ ăn đã được bày lên tươm tất, tất cả đều do Dương Nhạc tự tay chuẩn bị. Hôm nay đối với hắn mà nói còn vui vẻ tất bật hơn cả ngày Tết.
  Kim Hạ đón lấy đứa bé từ tay Dương lão, ôm lấy nó. Đứa trẻ thật đáng yêu, rất giống Dương Nhạc ngày bé, nhưng ánh mắt lại giống mẹ.
– \” Thật là kỳ diệu, chàng nhìn xem, khuôn mặt tiểu tử này rất giống Dương Nhạc ngày bé, nhưng ánh mắt lại giống Hy tỷ, đáng yêu quá\”. Kim Hạ ko khỏi cảm thán.
– \” Nàng nói, con chúng ta sau này sẽ giống ai?\”. Lục Dịch nói giọng âu yếm.
– \” Thiếp muốn con chúng ta sau này sẽ giống chàng, hảo soái, thông minh, nhưng khuôn mặt tuyệt đối ko nên giống chàng\”. Kim Hạ nghĩ ngợi nói.
– \” Tại sao, khuôn mặt ta có chỗ nào ko được\”. Lục Dịch khó hiểu.
– \” Vì khuôn mặt chàng rất giống Diêm vương \”. Kim Hạ cười thích thú.
– \”……\”.
  Hai người đang nói chuyện với nhau thì Dương Nhạc đi tới.
– \” Thích ko?\”.
– \” Thích chứ, ta rất thích\”.
– \” Kim Hạ, ta nói muội nghe, mau mau sinh 1 đứa đi, 2 người kết hôn cũng sắp được nửa năm rồi đó\”.
– \” Ài, Đại Dương, ta nói huynh nghe, muốn sinh con đâu phải nói sinh là sinh được ngay, ta cũng muốn lắm mà\”.
– \” Vậy thì cũng nhanh nhanh lên chút chứ, Viên mẫu hễ gặp ta là than thở đó. Người nói ko hiểu vợ chồng muội làm sao mãi ko chịu sinh con\”.
  Câu nói của Dương Nhạc đang đánh trúng vào lòng của ai đó. Thực sự Lục Dịch cũng đang rất mong mỏi, đêm đêm hắn vẫn nhiệt tình cày cấy gieo mầm lên thân thể Kim Hạ nhưng ko hiểu sao vẫn chưa đạt kết quả. Liệu có phải chỗ nào chưa đúng, hay là vẫn chưa đủ ( cá nhân tôi cho rằng là chưa đủ 🤣🤣🤣). Bao nhiêu suy nghĩ, thắc mắc cứ xoay quanh hắn, làm hắn ko khỏi đau đầu.
  Cái Thúc và dì Lâm từ lúc nào đã đến bên  cạnh họ.
– \” Ta lại nói 2 đứa nghe, 2 đứa cũng cần nghỉ ngơi bớt đi, tập trung quá nhiều vào công việc cũng làm ảnh hưởng đến chuyện sinh con đó\”. Cái Thúc từ đâu lên tiếng.
– \” Sinh con đẻ cái quan trọng nhất là ở trượng phu chúng ta, làm việc ảnh hưởng đến tinh lực dễ dẫn đến suy yếu. Vậy nên Lục Dịch ta nghĩ ngươi nếu muốn nhanh chóng thì nên nghỉ ngơi chút, ngoài ra bổ sung thêm 1 vài loại bổ thận tráng dương. Việc này rất quan trọng, ko phải chỉ cứ vợ chồng ko mà được đâu\”. Cái Thúc 1 hơi liền mạch, vô tư nói.
  Mọi người ko nhịn được mà bật cười, Kim Hạ mặt đỏ bừng còn Lục Dịch mặt sắt đen xì. ( cái thúc đại nhân, lão nhân gia người đang  chê cháu mình yếu sinh lý đó ư 🤣🤣🤣 )

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.